Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/758 lượt.
mà làm đau cô. Diệp Thanh Linh bị hơi thở ấm ấp của hắn làm cho tê dại, theo bản năng muốn tránh né, lại không ngờ rằng, cô càng trốn, hắn liền tiến thêm một bước, giống như hắn với quần áo của cô như hình với bóng. Diệp Thanh Linh đơn giản không hề tránh né, giật giật thân thể nằm thẳng, mở to hai mắt nhìn hắn, cô muốn nhìn thử xem hắn muốn làm cái gì? Cô nhìn hắn như vậy, ngược lại hắn có chút không thích ứng, làm ra vẻ lạnh trầm ta mệnh lệnh "Nhắm mắt lại." Cô làm bộ như không có nghe, còn làm mặt lạnh nhìn hắn một cái, nói nghiêm túc: "Muốn làm gì cũng được, chẳng qua em muốn nhìn anh làm như thế nào." Nghe xong, hắn nở nụ cười, trêu ghẹo nói: "Không bằng anh lấy máy quay quay chúng ta nhé?" Diệp Thanh Linh hoảng sợ, cái người này, nói chuyện luôn không biết xấu hổ. Cô không hứng thú nhìn hắn, cũng không nói, nhìn vài giây rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Lại là bộ dáng bị bắt buộc kia, Thượng Quan Sở không khỏi cau mày, vẻ mặt bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó áp lên thân thể mềm mại của cô. Hắn thực ôn nhu, hôn rất nhẹ như bảo bối lên từng chỗ trên thân thể cô. Đụng chạm thân mật như vậy làm cô không ngừng run rẩy, như ẩn nhẫn, lại như hưởng thụ. Thật lâu sau, cô chậm rãi, bắt đầu đáp lại hắn, hắn rất vừa lòng nở nụ cười. Tiếp theo lại cố gắng khiêu khích. Tiếp theo cô hừ nhẹ một tiếng, bọn họ dung hợp cùng một chỗ. Hắn thực ra sức vận động, mà cô chỉ có thể yên lặng thừa nhận, cô không biết rốt cuộc bị hắn ép buộc bao lâu, cô chỉ biết là rất mệt mỏi thực mệt mỏi, rất muốn ngủ. Đến khi thỏa mãn, Thượng Quan Sở lẳng lặng nhìn cô mang vẻ mặt có chút hồng nhuận, cúi đầu ấn xuống một nụ hôn rồi mới ôm cô vào lòng nặng nề ngủ. Diệp Thanh Linh hiển nhiên là mệt muốn chết rồi, buổi sáng 8 giờ vẫn chưa tỉnh, mà Thượng Quan Sở trải qua nghỉ ngơi, cả người tinh thần sảng khoái. Thấy cô không có dấu hiệu tỉnh lại, mình cũng không muốn rời giường, lấy tay chống đầu dậy nhìn cô ngủ. Nhìn gương mặt trắng nõn mềm mại của cô, cánh môi hồng, thân thể hắn lại khô nóng, hạ thân lại có phản ứng. Thượng Quan Sở có chút ảo não với phản ứng của mình, lại không đành lòng ép buộc cô lần nữa, liền nghĩ chỉ cần hôn một chút thì tốt rồi. Nghĩ vậy liền cúi đầu hôn lên môi của cô. Cảm nhận một mùi hương xông vào mũi, hắn không buông tha, càng tiến thêm một bước đòi lấy. "Ngô." Vốn dĩ người đang ngủ say liền mở to mắt, ánh mắt mông lung nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt cô. Thượng Quan Sở thấy cô tỉnh lại, cũng không buông đôi môi đỏ mọng mê người của cô. Hắc hắc cười nói: "Tỉnh." Cô gật gật đầu, nhìn hắn hỏi: "Anh đang làm gì thế?" Tên này không phải lại muốn làm chuyện đó nữa chứ, tối qua cô bị ép buộc một đêm toàn thân chỗ nào cũng đau nhức không thôi. Hắn nhìn cô, cười nói: "Thanh Linh, chúng ta có nên thương lượng chút không?" "Không thương lượng." Đừng tưởng rằng cô không biết tâm địa gian xảo này, muốn thương lượng rồi sẽ ép buộc cô luôn sao? "Vợ ơi, sao em có thể như vậy với chồng được." Thượng Quan Sở sửa cách gọi lại gọi Diệp Thanh Linh là vợ, vẻ mặt vừa bất mãn vừa đáng thương nhìn cô. "Kiềm chế, hiểu không?" Nếu như hắn không biết kiềm chế, cô có thể sống nổi hay không. "Không hiểu." Hắn giả ngu, nói xong liền áp lên thân thể của cô. Cô không có nửa điểm khí lực để đẩy hắn, chỉ mặc hắn đè lên như vậy, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn. Mắt lạnh của cô, hắn làm như không thấy rồi lại hôn lên môi cô. Tay lại sờ loạn lung tung trên người cô. Khi hắn tay tiếp xúc đến cô cô mới nhận ra là mình không có mặc quần áo, trần như nhộng, không phải là làm cho hắn càng muốn làm gì thì làm sao? Hôn nửa ngày, cô một chút phản ứng cũng không có. Cô gắt gao cắn răng, hắn là một chút tiến bộ cũng không có. Thấy đốt lửa không thành, hắn bực mình ngồi dậy nói: "Vợ à, em đáp lại anh một chút được không?" "Không được." Cô lạnh nghiêm mặt nói. Thượng Quan Sở không có biện pháp chỉ có thể thỏa hiệp, đứng dậy mặc quần áo rồi vào phòng tắm sửa soạn. Hai người sửa soạn xong lại xuống lầu dùng bữa sáng. "Diệp Thanh Linh, cô là loại đàn bà thấy tiền sáng mắt, cô gả cho anh tôi vì tiền, cô lừa gạt tình cảm của anh tôi, cô nhất định sẽ chết không tử tế." Vừa xuống lầu, chỉ thấy Giai Tình từ bên ngoài vọt vào, chỉ vào mặt Diệp Thanh Linh mắng thật lớn. Diệp Thanh Linh không để ý tới cô ta, tùy ý dắt tay Thượng Quan Sở, xuống lầu sau đó chậm rãi đi đến nhà ăn dùng bữa sáng. Thượng Quan Sở khinh nhíu mi lại nói, "Ngô Vân, đưa Giai Tình trở về Minh Nguyệt sơn, nếu như cô ta lại xuất hiện ở Diệp gia, về sau cậu cũng ở lại Minh Nguyệt sơn đừng đến đây nữa." "Vâng." Ngô Vân vẻ mặt vặn vẹo, lần này để Giai Tình chạy đến đây gây sự là hắn quản lý không tốt, hắn quên dặn dò cấp dưới, dù như thế nào cũng không được để Giai Tình rời khỏi Minh Nguyệt sơn. Ngô Vân phất tay một cái, hai tên thủ hạ đã phối hợp bắt Giai Tình ra khỏi Diệp gia, dù cho cô ta có mắng chửi như thế nào cũng không có ai để ý. Giai Tình vừa ra khỏi cửa, thấy có vài người từ ngoài tiến vào. "Thượng Quan, xảy ra chuyện gì? Giai Tình làm sao vậy?" Kim Thành Vũ bộ dáng không kiềm chế được, ngồi đố