Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/527 lượt.
vẻ khóa trái cửa, sau đó là kéo màn.
“Anh muốn xem phim ?” Nhìn hành động của hắn, cô không khỏi liên tưởng đến bộ phim buổi sáng hắn muốn cùng cô xem.
“Không xem.” Thượng Quan Sở cười đen tối, dùng ánh mắt sói xám nhìn thỏ trắng nhìn Diệp Thanh Linh, nói: “Xem người khác không thú vị, đêm nay chúng ta tự làm vẫn hơn.” Hắn nói xong liền khom người bế cô đến phòng tắm.
Diệp Thanh Linh thấy hắn tự nhiên bế mình, không khỏi kinh hãi, trừng mắt nhìn hắn, ôn hòa nói: “Khoan đã.”
Thựơng Quan Sở không nghĩ cô sẽ không cự tuyệt mình, trong lòng có một luồng khí ấm áp nhẹ nhàng chảy, cảm giác hạnh phúc nằm ngay trước mắt, chỉ cần duỗi tay ra là có nắm lấy. Trên mặt mang theo nụ cười tràn đầy hạnh phúc, rất nhanh ôm cô vào phòng tắm, ánh mắt tràn đầy dục vọng nhìn cô, nói: “Chúng ta tắm uyên ương trước, sau đó ....” Hắn hưng phấn nói, tựa hồ giờ khắc này vô cùng quan trọng với hắn.
Nghe hắn nói ái muội như vậy, lần đầu tiên cô đỏ mặt, lại giả bộ bình tĩnh nói: “Bồn tắm rất nhỏ.” Không thể nào chứa được hai người. Hắn muốn cùng cô uyên ương tắm, tiến độ của bọn họ có phải hay không quá nhanh?
Hắn nghe ra ý tứ cự tuyệt trong lời nói của cô, lại làm bộ không nghe thấy, nghiêm trang nhìn bồn tắm, nói: “Cái bồn này nhỏ? Nó nhỏ, sợ là cho hơn hai người vào cũng không có vấn đề.”
Lời hắn nói là thật, nhìn bồn tắm trong phòng quả thực rất lớn, nếu nói nó nhỏ thì có thể gọi nó là một cái bể nhỏ.
Diệp Thanh Linh hối hận nhìn bồn tắm lớn, trong lòng thầm kêu khổ vì sao lúc trước không mua một cái bồn tắm bé hơn. Cái này thật .... , đúng là lấy đá buộc vào chân mình mà.
Cô còn đang suy nghĩ về cái bồn tắm lớn thì Thượng Quan Sở lại đang tự động xả nước ấm vào bồn, tiếp theo chậm rãi cởi quần áo, mặt cười meo meo nhìn cô đang tức giận, nói: “Có nước ấm rồi, đã có thể tắm.”
“Anh ....Anh tắm trước đi.” Lúc này cô bỗng có cảm giác muốn chạy trốn.
Nhìn dáng vẻ cô như đang muốn chạy trốn, Thượng Quan Sở cười tà, ôm lấy cô còn chưa cởi quần áo vào bồn tắm lớn, rồi cũng bước theo vào bồn. Thượng Quan Sở cười đen tối nói: “Bà xã, chúng ta cùng nhau tắm uyên ương đi!”
Cười gian ác như vậy không khỏi khiến Diệp Thanh Linh cảm thấy rùng mình, lạnh lùng nhìn hắn rất lâu, rồi mới thốt ra hai chữ: “Tắm đi.”
Thượng Quan Sở cao hứng, ôm cô chặt vào lòng, tay lại không an phận muốn “giúp” cô cởi quần áo.
“Em sẽ tự cởi.” Diệp Thanh Linh đẩy hắn ra.
“Để anh giúp em đi.” Hắn cười lưu manh, tiến sát đến bên cô, rồi lại ở trên người cô sờ loạn lung tung.
Sở thiếu gia vô cùng cao hứng, khẽ kéo nhẹ một cái, đã kéo thân thể nhở nhắn của nàng ôm vào trong ngực. Tiếp theo tay bắt đầu không an phận bắt đầu giúp nàng cởi quần áo “Tự tôi biết cởi." Diệp Thanh Linh đẩy hắn ra. "Để anh giúp em!" Hắn cười gian xảo, tựa sát vào cô, ở trên người cô lung tung sờ soạng. Diệp Thanh Linh cũng không tiếp tục chống đẩy, cũng đã kết hôn, giữa vợ chồng, chuyện phòng the đương nhiên là không thể thiếu. Tuy nói là nói như thế, nhưng muốn cô không khẩn trương cũng bảo trì trấn định vẫn là rất khó. Kỳ thật Thượng Quan Sở cũng rất khẩn trương, tuy nói gần đây bọn họ mỗi ngày đồng giường mà ngủ, nhưng chưa bao giờ quá thân mật như vậy, đừng nói tâm lí khẩn trương, tim đập cũng không quy tắc loạn nhảy dựng lên. Sau một trận lung tung sờ soạng, thì nút áo cũng đã bị bung ra. Thấy cô vẫn có vẻ mặt đạm mạc, Thượng Quan Sở nhìn cô cười, bộ dáng rất yêu nghiệt, chói mắt lại mang theo vẻ tà ý. Hắn dán sát vào cô, môi áp lên môi cô, không đợi cô phản ứng, liền giữ lấy đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô, tiếp theo liền giữ lấy cắn cắn cuồng loạn. Tay hắn đương nhiên cũng sẽ không nhàn rỗi, nhanh chóng cởi bỏ hết. Quần áo đều cởi bỏ hết, cô không còn trói buộc, cô giống bị kinh hoảng, dùng sức đẩy hắn ra, thanh âm lạnh lùng nói: "Đi tắm trước!" Trong bồn tắm mà làm chuyện đó, cô không tiếp nhận được. Thượng Quan Sở dục hỏa đã sớm dấy lên, cảm thấy một thân khô nóng khó có thể giải trừ, bất đắc dĩ nhìn Diệp Thanh Linh sau một lúc lâu, khẽ cong khóe môi, sủng nịch cười nói: "Đều nghe lời em." Diệp Thanh Linh cuối cùng cũng thở ra nhẹ nhàng, nhưng vừa thấy mình toàn thân lõa lồ đứng trước mặt hắn, mặt vẫn đỏ bừng, nôn nóng giấu đi thẹn thùng. Bắt đầu tắm lung tung cho mình, liền vội vàng đứng dậy rời khỏi bồn tắm, lấy áo choàng tắm khoác lên mình rồi ra khỏi phòng tắm. Thượng Quan Sở vốn định giữ cô lại, nhưng nghĩ do cô đồng ý nên mới nôn nóng như vậy, cũng nhanh chóng tắm rửa rồi khoác áo choàng tắm ra ngoài. Diệp Thanh Linh đã thay áo ngủ, sau đó đắp chăn, tính ngủ. Thượng Quan Sở nhìn cô nghiêng người trên giường lấy tay nắm eo nhỏ của cô, rất tự nhiên mà dựa đầu vào cô, ở bên tai cô khẽ cắn nhẹ nhàng, đôi môi mỏng cùng môi cô dây dưa, hơi thở ấm áp dừng trên đường cong duyên dáng của cổ cô. Tiếp theo nhẹ giọng dụ dỗ nói: "Đừng sợ, anh sẽ nhẹ nhàng." Lúc này hắn nhớ tới thời gian ở biệt thự Minh Nguyệt sơn, cô mắng hắn là khốn kiếp, nhất định là lần trước hắn chưa đủ nhẹ nhàng