Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2720 lượt.

lạnh lùng nói:
- Cô cho là như vậy thì có thể có được thứ cô muốn? Cô cứ tự lừa dối bản thân đi. Nếu bọn họ để ý cô như vậy thì đã chẳng bắt cô trốn đến đây, không cho tôi biết
Văn Phương bưng mặt, vẻ mặt lúc hồng lúc trắng, cô ta nhìn Chu Thiến, trong mắt đầy sự oán độc, lớn tiếng nói:
- Cô đánh đi, cứ đánh đi, tôi nói cho cô biết, tôi không sợ cô đâu
Nói xong, cô ta buông tay nhìn Chu Thiến chằm chằm, trong mắt là sự điên cuồng vô hạn:
- Vậy sao? Đúng như cô nói sao? Cô chắc chắn thế sao? Đúng thế, bọn họ chỉ muốn đứa bé rồi sẽ dùng tiền đuổi tôi đi, nhưng thế thì sao?
Cô ta chỉ vào bụng mình:
- Bất kể thế nào cũng không thay đổi được sự thực này. Nơi đây là con của Hi Thành, cũng là con tôi, đứa bé này là mối liên hệ chặt chẽ giữa chúng tôi, sau này Hi Thành nhìn nó sẽ nhớ tới tôi. Sau này con tôi lớn sẽ biết đến mẹ của nó là ai, đến lúc đó sẽ muốn nhận lại người mẹ này. Cả đời này tôi đều bám lấy các người. Mà cô, Tống Thiệu Lâm, mỗi ngày nhìn con tôi cô sẽ nghĩ đến trước kia chúng tôi từng ân ái thế nào, chờ đến lúc cô khổ cực nuôi con tôi khôn lớn chẳng qua cũng chỉ là may áo cưới cho tôi thôi (Làm 1 việc chỉ để lợi cho người khác). Thiệu Lâm! Cô nói xem tôi nói đúng hay sai?
Chu Thiến kinh hoàng đứng đó, nửa ngày mới nói:
- Văn Phương, chẳng lẽ cả đời này cô muốn sống như thế? Còn muốn biến con mình thành công cụ, chỉ vì một người đàn ông không yêu cô. Đánh bạc cuộc đời bản thân và đứa trẻ như thế có đáng sao?
Văn Phương cười sầu thảm:
- Từ nhỏ cô đã sống an nhàn sung sướng, cuộc sống thoải mái, ngay cả một ngày chỉ ăn bánh bao đã không chịu nổi. Cô sao hiểu được sự khổ cực của tôi, tôi vất vả lắm mới có cơ hội này, có thể làm người cao cao tại thượng, đổi lại làm ai cũng sẽ không bỏ qua
Cô ta tới gần Chu Thiến, trong mắt lóe sáng:
- Tống Thiệu Lâm, tôi cá cô không độc ác bằng tôi, tôi cũng cá cô sẽ không dây dưa cả đời với tôi. Tôi cũng cá cô sẽ không chịu được tình huống này. Cho dù chỉ có chút hi vọng, tôi dùng cả đời đánh cược cũng có sao?
Chu Thiến đột nhiên như mất đi sức lực, Văn Phương gằn từng tiếng như những chiếc đinh đóng vào màng nhĩ Chu Thiến, hung hăng đánh thẳng vào lòng cô. Cảm giác đau đớn này không thể dùng từ ngữ mà hình dung. Bắt cô trả lời thế nào? Nói cô không sợ, sẽ dây dưa với cô ta cả đời, bất chấp cả đời đau khổ cũng không cho cô ta như ý?
Cô cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, lưng thẳng tắp, cằm ngẩng cao, không muốn lộ vẻ yếu đuối trước mặt Văn Phương nhưng sự thất vọng, đau khổ trong lòng lại vét sạch cô, cô hao hết sức lực mới chống đỡ không ngã quỵ.
Cô nhìn Văn Phương, bình tĩnh, đạm mạc khiến lòng Văn Phương co rút. Văn Phương hoảng hốt bất định, vì sao cô lại bình tĩnh như vậy. Chẳng lẽ Thiệu Lâm thật sự cùng mình đấu đá? Nếu cô ấy và Triệu gia đồng lòng thì sẽ phiền toái nhiều đây. Văn Phương oán giận. Thế thì sao? Bọn họ nghĩ có thể phủi sạch mọi thứ về cô, Tống Thiệu Lâm không cho cô ta đường sống thì cô ta cũng không để cô được yên.
Tưởng cho chút tiền là cô sẽ thôi sao? Sao có thể? Cho dù Tống Thiệu Lâm cắn chặt vị trí con dâu cả không tha thì ít nhất Văn Phương này cũng sẽ phải được mọi người nhận thức, hào hoa xuất hiện trước mặt mọi người. Cho dù không có danh phận chính thức nhưng cũng không để ai coi thường. Nếu chỉ là vì tiền thì cô ta cần gì tốn sức như vậy.






Quản gia nghe tin vội chạy đến, vẫn nghĩ sẽ nhìn thấy cảnh vợ chính cùng bồ nhí đánh nhau, thậm chí còn lo lắng Đại thiếu phu nhân nhà họ Triệu sẽ gây bất lợi cho đứa bé. Nhưng khi bà toát mồ hôi chạy đến thì chỉ thấy cảnh im lặng đến quỷ dị này. Đại thiếu phu nhân sắc mặt tuy có chút tái nhợt nhưng hờ hững. Văn Phương thì vặn vẹo, oán hận. Hai bên nhìn nhau chằm chằm.
Quản gia thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không đánh nhau là được, chỉ cần đứa nhỏ không có việc gì là tốt rồi. Quản gia vội ho một tiếng, đi đến bên Chu Thiến nói:
- Đại thiếu phu nhân, sao cô đến đây?
Nhất thời cũng không biết nói gì, vô cùng xấu hổ.
Chu Thiến không nhìn bà ta, cô vẫn gắt gao nhìn Văn Phương, lạnh giọng nói:
- Thiệu Lâm, cháu đừng trách Văn Phương, nó cũng là bất đắc dĩ, nó vẫn luôn muốn được nổi bật nhưng nhà cô điều kiện quá tệ, không thể tạo điều kiện cho nó nên nó mới thế này. Nó không cướp vị trí của cháu, cháu cho mẹ con nó chút không gian đi
Vẻ mặt đạm mạc của Chu Thiến cuối cùng bị đánh nát. Cô như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời. Cô không nhịn được mà liên tiếp cười lạnh, cuối cùng đành phải day day thái dương để bình ổn cảm xúc của mình. Cô nhìn mẹ Văn Phương, tức giận nói:
- Tôi vẫn thấy lạ, Văn Phương cũng là người có học sao lại vô sỉ đến vậy, giờ tôi đã hiểu, thì ra là do gia giáo…
Cô lắc đầu, khinh thường việc dây dưa với bọn họ, xoay người đi thẳng, chỉ để lại mẹ Văn Phương mặt trắng bệch đứng đó.
Chu Thiến cứ đi, đi đến nơi không còn thấy biệt thự kia nữa thì không thể chốn