Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2721 lượt.

ến, cô nắm chặt tay bà ta, hai mắt nhìn chằm chằm bà:
- Bà nói gì? Văn Phương mang thai? Là con ai
Người phụ nữ kia kinh hãi:
- Thiệu Lâm, chẳng lẽ cháu không biết sao? Văn Phương mang thai con của Triệu Hi Thành. Bọn họ ép Phương Nhi sinh đứa bé, giam lỏng nó, ngay cả cô muốn gặp nó cũng bị người theo dõi.
Nói xong bắt đầu khóc:
- Đứa con đáng thương của tôi…
Chu Thiến chỉ cảm thấy trời đất chao đảo, đầu óc mông lung, sắc mặt tái mét, tay chân lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Thì ra là thế, thì ra là thế, đây là nguyên nhân Triệu Hi Thành ăn không ngon ngủ không yên. Đây là chuyện bọn họ cố gắng giấu cô. Thì ra chân tướng lại khó có thể chấp nhận như vậy.
Cô nắm lấy tay người phụ nữ kia, tay khẽ run, bà ta cảm nhận được, nắm chặt tay cô, run run nói:
- Thiệu Lâm, Phương Nhi dù ngàn sai vạn sai thì Triệu gia cũng không thể đối xử với nó nhưu thế. Phương Nhi viết trong thư nói, nó không có chút tự do nào, rất đau khổ, nó còn nói nó không muốn sống… Thiệu Lâm, cô xin cháu cứu nó, cứu nó đi
Người phụ nữ kia nước mắt như mưa
- Bà dẫn tôi đi. Văn Phương ở đâu, bà dẫn tôi đi gặp cô ta
Sắc mặt Chu Thiến tái như giấy trắng, giọng không khống chế được mà trở nên sắc bén. Cô bắt taxi rồi kéo người phụ nữ kia lên xe. Trên xe, Chu Thiến vẫn im lặng, hai mắt sáng dọa người. Người đàn bà kia lén nhìn trộm cô. Chu Thiến đột nhiên mở miệng:
- Bà là mẹ Văn Phương? Giọng nói khẽ run
- Đúng… Người phụ nữ kia cúi đầu.
- Văn Phương bảo bà tới tìm tôi?
- Nó lén gửi thư cho cô, nói chỉ có cháu mới cứu được nó…
Giọng bà ta thoáng bồn chồn như đang chột dạ.
- Sao? Cô ta không muốn đứa bé?
Chu Thiến cười lạnh:
- Hay là cô ta muốn tự nuôi đứa bé?
- Chuyện đó…
Người phụ nữ kia cúi thấp đầu, nói không nên lời. Lúc bà đọc lá thư này cũng thấy lạ. Vì sao trong thư Phương Nhi nói muốn đi? Nó chẳng phải rất vui khi có thai sao? Hơn nữa cũng muốn đưa đứa bé này cho Triệu gia mà? Bà tuy nghi ngờ nhưng vẫn làm theo lời con gái. Con gái nói thế nhất định có lý của nó. Bà còn mang cả thư định cho Thiệu Lâm xem.
Chu Thiến chỉ cảm thấy rất lạnh rất lạnh khiến người cô run lên. Đúng, cô sớm biết quan hệ của Triệu Hi Thành và Văn Phương, khi Triệu Hi Thành nguyện ý cắt đứt quá khứ, thành tâm với cô thì cô cũng nguyện ý tha thứ, tin tưởng anh. Nhưng cái đó không đại biểu cho việc cô chấp nhận người phụ nữ khác sinh con cho anh, có cốt nhục gắn bó chặt chẽ anh với người phụ nữ khác. Chẳng lẽ Triệu Hi Thành nghĩ anh có thể vừa để kẻ khác sinh con cho mình vừa lén gạt cô, tiếp tục anh anh em em với cô? Anh ta coi cô là cái gì? Thì ra trong lòng anh ta, cô chỉ là con rối có thể tùy tiện sắp đặt?
Tim Chu Thiến đau đớn, đau đến cô không thể tự vấn, đau không thể thở, dường như, trong tim đang bị ai đào xới.






Taxi theo chỉ dẫn của mẹ Văn Phương dừng ở trước một biệt hự. Chu Thiến xuống xe, nhìn quang cảnh thanh bình ở đó, tuy cô chưa có con nhưng cũng biết không khí tươi mát, cảnh trí tuyệt đẹp ở đây quả thực rất hợp để dưỡng thai
Xem ra, Triệu gia vô cùng chờ mong đứa bé này chào đời. Chu Thiến chua xót nghĩ.
Bọn họ chẳng lẽ cũng không lo lắng cảm nhận của cô sao? Cả nhà cùng giấu diếm cô, đến ngay cả Hi Tuấn bình thường luôn hòa hợp với cô cũng không nói gì. Khó trách gần đây cậu ấy luôn tránh xa cô, thì ra là chột dạ! Trong lòng Chu Thiến dâng lên sự phẫn nộ khi bị lừa gạt. Mẹ Văn Phương nói:
- Thiệu Lâm, chính là đây, Phương Nhi bị bọn họ giam ở đó, không chịu cho nó đi.
Chu Thiến đi tới, cửa sắt thực sự khóa chặt, cô ra sức ấn chuông, chỉ chốc lát đã có một người phụ nữ hơn 40 mở hé cửa nhìn ra hỏi:
Sau đó vội xoay người đi tìm quản gia.
Chu Thiến đi vào phòng khách đã thấy Văn Phương đang ngồi ở sô pha xem phim, trong tay là đồ ăn vặt, thần thái nhàn nhã, làm gì có sự thống khổ của giam lỏng. Chu Thiến lạnh lùng nhìn cô ta.
Văn Phương thấy động, ngẩng đầu nhìn thấy Chu Thiến thì mắt sáng bừng, khóe miệng tươi cười. Cô ta đứng lên, đi đến bên Chu Thiến, nhướng mày nói:
- Cô đến rồi?
Chu Thiến nhìn về phía bụng cô ta, bụng cô ta hơi nhô lên khiến mắt Chu Thiến như bị đâm, sắc mặt đại biến. Khóe miệng Văn Phương càng cười rộ:
- Cô đã biết?
Chu Thiến hừ lạnh một tiếng:
- Cô hao tâm tổn sức chẳng phải muốn tôi biết?
Văn Phương vừa nhẹ nhàng vuốt bụng, vừa ra vẻ tự hào nói:
- Cái thai này của tôi là con trai. Hi Thành biết thì mừng lắm, nhất định bắt tôi sinh nó. Triệu phu nhân cười vui vẻ, còn nói tuyệt đối sẽ không bạc đãi tôi. Thiệu Lâm, cô xem, chúng ta thực sự có duyên, làm bạn nhiều năm như vậy, sau này còn làm chị em cả đời, sau này xin cô để ý hơn…
Chu Thiến vung tay, không chút do dự tát cô ta. Một tiếng bốp vang lên, cắt ngang sự đắc ý của Văn Phương
- Vô sỉ!
Chu Thiến cắn răng nói được hai chữ, sắc mặt càng tái nhợt, cô