Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
quấn lấy em.”
Hướng Vi cười cười, “Em tính một thời gian nữa sẽ đưa các con đi nhà trẻ. Được rồi, tốt xấu gì cũng là con của anh, anh tức giận như vậy để làm gì.”
Chu Thần Dật nghe xong lời nói nhẹ nhàng của bà xã, lại thấy dáng vẻ ngọc ngà vắt ngang của bà xã, trong lòng nóng lên, lại ôm bà xã hoàn thành nốt chuyện còn dang dỡ.
Chờ hai người chỉnh đốn xong rồi cùng đi ra ngoài, cũng đã hơn mười giờ. Ba bảo bảo đã ăn xong bữa sáng giờ đang chơi đùa, vừa thấy mẹ bước ra, đều lật đật chạy tới vây quanh Hướng Vi.
Mới vừa rồi, Chu Sơ Dương bị ba bé dạy dỗ cho một trận, hiện tại tên nhóc này vẫn còn nhớ rõ, nên cũng không thèm để ý đến ba mình, mím cái miệng nhỏ nhắn nhìn mẹ mình, ngọt ngào ngây thơ mà nói: “Mẹ, ba xấu, ba xấu.”
Hướng Vi cười hì hì ra tiếng, một tay ôm con trai lớn, hôn lên gương mặt bé, “Sơ Dương ngoan, mẹ đánh ba thay con có được không?” Nói xong còn giả bộ giơ tay đánh Chu Thần Dật vài cái, Chu Sơ Dương thấy ba nhíu mày, trong lòng rất vui mừng.
Hướng Vi thấy con trai nở nụ cười, nói: “Sơ Dương, bây giờ con đã lớn rồi, sau này mới sáng sớm con đừng đến gõ cửa phòng mẹ nữa có biết không?”
Chu Sơ Dương bĩu môi, vô cùng nghi ngờ nhìn ba mẹ mình.
Hướng Vi tiếp tục nói: “Ba con rất bận rộn, phải nghỉ ngơi tốt mới có sức để làm việc. Con đến gõ cửa làm ba thức giấc, khiến ba không thể nghỉ ngơi được nên đương nhiên sẽ mắng con rồi.”
Con trai chưa được hai tuổi, nghe Hướng Vi nói như vậy nhất thời không hiểu rõ lời mẹ là có ý gì. Chỉ là Chu Sơ Dương thấy ba nghiêm mặt nhìn mình, trong lòng vẫn thấy sợ hãi, vội vàng chui đầu vào trong ngực Hướng Vi.
Chu Thần Dật một tay ôm con trai thứ hai, một tay ôm con gái. Chu Sơ Dương thấy ba không để ý đến mình, hoảng sợ, vội vàng kêu lên: “Ba… Ba…”
Hướng Vi ôm con trai lớn cười không khép miệng. Cũng tốt, vợ chồng bọn họ một người là vai phản diện, một người diễn mặt đen, con cái phải sợ một trong hai người thế này mới tốt, nếu như ba mẹ mà không sợ thì còn sợ ai nữa hả?
---- Hết ----
Lưu Khải
Tháng năm, năm 2014 Lưu Khải đi Thượng Hải
Hướng Vi rất vui mừng khi nghe nói anh Lưu Khải muốn đến đây. Ba tiểu quỷ nhỏ mặc quần áo mới, ngồi ngay ngắn trên ghế, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn mẹ.
Hướng Vi đưa tay nhìn đồng hồ, cũng đã hơn sáu giờ, không nhịn được có chút lo lắng, cứ đi tới đi lui trong phòng, sao giờ này hai người còn chưa tới nơi vậy.
Đợi đến sáu giờ ba mươi phút, rốt cuộc cũng thấy Lưu Khải và Chu Thần Dật về rồi.
Hướng Vi thấy Lưu Khải, vội vàng chạy tới kéo tay anh, “Anh Lưu Khải, rốt cuộc anh cũng đến rồi.”
Chu Thần Dật nói: “Được rồi, được rồi. Cậu cũng đừng trêu chọc bà xã của tôi nữa, ăn cơm, ăn cơm thôi.”
Lúc này Lưu Khải mới khôi phục lại bình thường, mấy người dọn đò ăn, ngồi xuống bắt đầu ăn cơm. Hướng Vi phải chăm sóc cho ba bảo bảo, nên chỉ ngồi bên cạnh nghe bọn họ nói chuyện, thỉnh thoảng lại chen miệng nói mấy câu.
Sau khi ăn cơm xong, vợ chồng Chu Thần Dật mời Lưu Khải ở lại nhà của hai người, nhưng Lưu Khải nói trước khi đến lqd Thượng Hải anh đã đặt khách sạn rồi, chỉ nhờ hai người lái xe đưa anh đến đó là được rồi. Chu Thần Dật cũng không biết làm sao, đành phải lái xe đưa anh đi, dọc theo đường đi Hướng Vi cứ càm ràm anh xài tiền phung phí.
Sau khi vợ chồng Chu Thần Dật đưa Lưu Khải đến khách sạn rồi cả nhà mới lái xe trở về.
Chờ bọn họ đi khỏi, Lưu Khải mới pha một ly cà phê, mở laptop ra kiểm tra và chỉnh sửa lại tài liệu, Lưu Khải vừa xem vừa cau mày, qua một hồi lâu, điện thoại di động của Lưu Khải vang lên.
Lưu Khải lấy điện thoại ra, cũng không nhìn là ai, trực tiếp nghe luôn: “Alo…”
“Lưu Khải, anh thật là nhẫn tâm, em theo anh nhiều năm như vậy mà anh nói đi là đi. Lưu Khải…” Người phụ nữ trong điện thoại vừa nói vừa khóc.
Lưu Khải nhíu mày, “Là cô… Lữ Yến, giữa chúng ta đã không còn gì để nói nữa. Cô là người đề nghị chia tay, tôi đây chỉ là giúp cô đạt được ước nguyện mà thôi.”
“Lưu Khải, em sai rồi, em sẽ không cáu kỉnh nữa, anh trở về có được không. Em không thể không có anh, hu hu…”
Lưu Khải hừ lạnh một tiếng, “Cô Lữ, cô nghĩ Lưu Khải tôi là ai! Sau này đừng bao giờ gọi điện thoại đến nữa, chúng ta đã chia tay rồi.”
“Không… Lưu Khải…” Âm thanh Lữ Yến đứt quãng, “Em… Em mang thai rồi. Bác sĩ nói đã ba tháng, anh hãy trở về có được không? Trở về gặp con của chúng ta.”
Lưu Khải cười lạnh, trong mắt không có bất cứ một tia ôn hòa nào, “Lữ Yến, đứa nhỏ này là con của ai, cô tưởng tôi không biết sao?”
“Lưu Khải, bảo bảo thực sự là con của anh, em làm sao có thể lừa anh được, anh hẳn là biết, khoảng thời gian đó em chỉ ở cùng với anh… Em… Lưu Khải, anh đừng giận em nữa có được không, em rất sợ.”
Lưu Khải chỉ cảm thấy huyệt thái Dương nhảy thình thịch, hai mắt bốc hỏa, hét lớn một tiếng, “Đủ rồi! Hãy thu lại những trò lừa bịp này của cô đi, Lữ Yến, lúc cô tìm tới tôi, đã cùng với bao nhiêu người không rõ ràng rồi hả? Cô tưởng tôi không biết sao? Ít giả bộ