Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
ngây thơ trước mặt tôi đi, nếu bản thân cô yêu cầu, hạ tiện, tôi đã cố gắng chịu đựng để chơi đùa cùng cô, là ai đưa cô tới, nếu tôi không chấp nhận cô, thì làm sao có thể hiểu rõ cô ta muốn gì? Nhưng cô ngàn lần vạn lần không nên đem tiếng xấu này đổ lên đầu tôi, đứa bé là con của ai, chúng ta đều hiểu rất rõ? Lữ Yến cô không phải mơ tưởng được gả vào nhà già có sao? Đúng lúc bây giờ trong bụng cô đang có một viên thịt nên đi tìm ông già họ Lý đi, đây chính là Lý lão gia đấy, Lữ Yến cô cũng coi như đạt được ước muốn rồi.”
“Anh… Anh đều biết?” Âm thanh yểu điệu của người phụ nữ vừa rồi, có vẻ kinh sợ, “Làm sao anh biết được?”
“Lữ Yến, nghĩ đến cô của cô bảo cô tìm đến tôi thật là ‘hao tổn tâm huyết’ đấy. Mỹ nhân kế sao? Lưu Khải tôi lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm như vậy, cô cho là chỉ một vài âm mưu ấy là có thể bắt được tôi sao, Lữ Yến cô thật sự quá ngây thơ rồi.”
Bên kia kia điện thoại, tiếng thở dốc càng ngày càng lớn, sau khi bị Lưu Khải xé rách mặt nạ không chút nể tình, lúc này Lữ Yến đã tức muốn hộc máu rồi. Cô ta lớn tiếng nói: “Anh… Lưu Khải anh là tên khốn kiếp, là tên vong ân phụ nghĩa, là tên súc sinh, anh cũng không nghĩ lại xem, lúc trước là ai lôi kéo anh, anh ngủ với cô tôi, làm hại cô ấy bị dượng ghét bỏ, phải ly hôn với dượng. Một mình lẻ loi hiu quạnh, hiện giờ chỉ có thể mãi mãi nằm trên giường, những cái này đều là do anh làm hại, tất cả đều tại anh, anh là ma quỷ, ma quỷ!”
Lưu Khải thấy cô ta tức giận, trên mặt không có biểu cảm gì, “Lữ Yến, ân oán giữa tôi và cô ta, cô biết được bao nhiêu? Cô tưởng cô của cô là người tốt sao? Tôi khinh! Bị cô ta bán còn giúp đỡ cô ta kiếm tiền sao. À... Cũng phải, cô ta nuôi dưỡng cô nhiều năm như vậy, lại đầu tư rất nhiều tiền bạc trên người cô, bây giờ cũng nên đến lượt cô ta thu lại chứ. Lữ Yến cô chẳng qua cũng chỉ là một con chó của cô ta mà thôi, cô còn tưởng rằng cô là thiên kim tiểu thư sao? Thật sự là nực cười! Năm đó, cô ta hại tôi suýt nữa thì mất mạng, tôi ngấm ngầm chịu đựng mấy năm mới lật ngã được cô ta, phá hủy hết tâm sức cả đời của cô ta, nhìn cô ta từ trên chín tầng mây ngã xuống vực thẳm. Lữ Yến, cô cho rằng cô ta là lqd người thân của cô sao, ít ở đó mà mơ mộng giữa ban ngày đi. Nói đến đây, tôi không ngại mà nói cho cô biết một chuyện, Lữ Yến cô chẳng qua cũng chỉ là con gái tình địch của cô ta mà thôi, cái gì cô ta không chiếm được, thì thà rằng cô ta sẽ hủy đi t,t,l,l,q,d mà không bao giờ cho người khác đạt được. Mà Lữ Yến cô, mẹ cô chính là người nhà họ Lý, mà ông già họ Lý kia cũng chính là cùng dòng họ với mẹ cô. Lữ Yến cô với cậu của cô đã làm ra chuyện**, cô đã không che giấu mà còn muốn đem tiếng xấu này đổ lên đầu tôi, không biết liêm sỉ!”
Lữ Yến hoàn toàn ngây dại, một hồi lâu sau mới lên tiếng, “Không phải, không phải, anh gạt người. Tên họ Lưu, anh gạt người...”
Lưu Khải hừ lạnh một tiếng, “Có tin hay không thì tùy cô.” Nói xong liền cúp điện thoại.
Lưu Khải nói chuyện điện thoại xong trong lòng có chút khó chịu, rút một điếu thuốc ra đốt lên, hút vào nhả ra một hồi, Lưu Khải mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, dụi điếu thuốc và gạt tàn. Lưu Khải nhớ kỹ những số điện thoại quan trọng rồi vứt luôn thẻ sim vào thùng rác. Lưu Khải đưa tay cách một lớp áo sờ lên ngực, bây giờ chỗ đó vẫn còn vết sẹo... Chị Phương, ân oán của chúng ta từ đây coi như chấm hết, lúc trước chị sai người chém tôi mấy dao, thiếu chút nữa khiến tôi đi gặp Diêm Vương, bây giờ tôi trả toàn bộ những thứ này cho chị. Nếu chị còn đến trêu chọc tôi thì đừng trách tôi khách khí với chị!
Lưu Khải dự định ở lại Thượng Hải một năm rưỡi, đã quyết định ở lại thì vấn đề quan trọng đó chính là nhà ở. Cũng may là căn nhà trước kia của Chu Thần Dật vẫn chưa bán đi, bây giờ Chu Thần Dật nghe anh muốn ở lại thì cũng vui vẻ đưa căn nhà đó cho anh.
Lưu Khải đến Thượng Hải không lâu thì khai trương công ty mà anh đã chuẩn bị từ lâu. Lưu Khải là người đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, mới tới Thượng Hải chưa được hai tháng, ở trong ngành nghề cũng đã bắt đầu ‘Xưng huynh gọi đệ’ với người ta.
Dưới ánh đèn neon nhiều màu sắc, trong sàn nhảy nam nữ điên cuồng vặn vẹo. Lưu Khải bưng ly rượu lên, im lặng uống một hớp, nhìn giám đốc Hoàng trái ôm phải ấp, ánh mắt mê ly, bàn tay mò lên đùi cô gái bên cạnh... Trong mắt Lưu Khải hiện lên một tia chán ghét, nhưng miệng lại nói: “Anh Hoàng, anh xem chuyện em nói lúc nãy?”
Giám đốc Hoàng ôm lấy người đẹp, vừa cầm tiền biếu lại vừa hưởng thụ người đẹp, giám đốc Hoàng vui vẻ nói: “Em trai Lưu, chú yên tâm, ngày mai, ngày mai nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện kia cho chú. Em trai, anh trai chú phải về phòng nghỉ ngơi trước đây, chú hiểu mà, khà khà...” Nói xong nháy mắt ra hiệu với Lưu Khải, lại ôm lấy hai người đẹp rời đi.
Chờ Hoàng Xán rời khỏi, Lưu Khải cũng thu lại ý cười, trên mặt lại treo lên bộ dạng lãnh khốc vô tình, chán ghét liếc mắt nhìn cô nàng tiếp khách bên cạnh một cái, Lưu Khải nói: “Còn chưa muốn đi...”
Lưu Khải không nói gì chỉ nh