Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

hiếu thảo về nhà.”
Lý Hoan cũng không nói chuyện này nữa, cười nói: “Chị dâu, hôm nay ăn cơm ở nhà em đi, buổi trưa Minh Tuấn không về nhà, buổi trưa anh Hướng có về nhà không?”
Trần Mai cười nói: “Buổi trưa hôm nay Khai Hoa cũng không về nhà. Em kêu chị ở lại……. chị cũng không từ chối, hôm nay hai mẹ con tụi chị thật đúng là muốn ăn cơm ở nhà em đấy.”
Hướng Vi nhìn bốn phía, nói: “Mẹ nuôi, sao con không thấy anh Lưu Khải vậy?”
Lý Hoan cười nói: “Không biết lúc này anh trai Lưu Khải của con đã đi chơi với ai rồi, con đợi một chút. Ở đại viện này có mấy bé trai bằng tuổi anh con, mấy đứa nhỏ ngày ngày đi chơi, mẹ cũng không quản được anh con nữa.”
Hướng Vi ồ một tiếng, gật đầu một cái, ngồi ở một bên nhìn những bài thi bày lung tung ở trên bàn của Lưu Khải, Hướng Vi đưa tay lấy tới nhìn.
Lý Hoan nhìn Trần Mai cười nói: “Chị dâu, chuyện công việc của chị em đã thu xếp xong, mấy ngày nữa em sẽ mang tài liêu qua cho chị.”
Trần Mai kinh ngạc, “Thật sao? thật là cám ơn em.”
“Hai nhà chúng ta còn nói cảm ơn làm gì, vừa lúc nhà em có người thân làm trong bộ giáo dục, lấy những thứ đó sẽ nhanh thôi.”
Đến buổi trưa thì Lưu Khải về nhà, đầu đầy mồ hôi về đến nhà liền cầm ly nước trà ra sức uống, chờ đến khi nó uống hết nước mới nhìn thấy một em bé gái ngồi trước mặt mình, Lưu khải cau mày, như thế nào nhìn thật quen mắt nha!
Tuy là đã qua nhiều năm không gặp, nhưng Hướng Vi vẫn còn có ấn tượng với Lưu Khải, Lưu khải cao hơn không ít, khuôn mặt mập mạp bánh bao khi còn bé cũng biến mất, nhìn không còn đáng yêu như khi còn bé nữa.
Lưu Khải hướng vào nhà hô: “Mẹ, con đã về.”
“Con trai, đi lấy cho em Vi Vi một chút đồ ăn, không phải con suốt ngày lẩm bẩm nhớ em Vi Vi sao.”
Lưu Khải trợn to hai mắt, một ngón tay chỉ vào Hướng Vi, “Em là em Vi Vi?”
Hướng Vi gật đầu một cái, “Anh Lưu Khải………”
Lưu Khải kéo miệng cười, “Em Vi Vi, em chờ chút, anh đi lấy kẹo cho em.” Nói xong vội vàng chạy về phòng của mình rồi kéo theo một chuỗi âm thanh.
Ở bên ngoài Hướng Vi nghe được trong lòng không khỏi run lên, chuyện này……….. tìm một viên kẹo phải lục tung cả phòng giống như đang phá hủy phòng vậy sao?
Chẳng những Lưu Khải cầm ra mấy viên kẹo, còn lấy mấy món đồ chơi mấy năm nay của mình ra, “Em Vi Vi, cho em mấy thứ này để chơi.”
Hướng Vi nhìn trước mắt nào là súng đồ chơi, xe, xe tăng, không khỏi co giật khóe miệng………..
Lý Hoan cười nói: “Con trai, Vi Vi là em gái, em gái thích chơi búp bê nha, tại sao con lại mang mấy thứ này ra đây.”
Lưu Khải cau mày, không biết làm sao nhìn mọi người.
Hướng Vi đi tới bên cạnh Lưu Khải, “Cảm ơn anh trai………..” Nếu nói mới bắt đầu Hướng Vi gọi Lưu Khải là anh trong lòng cô còn có chút vướng mắc, hiện tại ngược lại là cô cam tâm tình nguyện, có một anh trai dường như cũng không tệ!
Ăn cơm trưa xong, hai đứa bé đùa giỡn một hồi, Lưu Khải nhìn bên ngoài, lặng lẽ nói với Hướng vi: “Em gái, có muốn ra ngoài chơi hay không.”
Hướng Vi nghĩ đến việc nó thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài, trong lòng rõ ràng là nó rất muốn đi chơi, lại nói là dắt cô đi. Chỉ là ở nhà ngồi ngốc không nói chuyện, thì đi ra ngoài chơi cũng không tồi. Hướng Vi nghĩ như vậy, gật đầu một cái.
Lưu Khải cười tươi như hoa, nắm tay Hướng Vi, nói với mẹ mình: “Mẹ, con và em Vi Vi đi chơi đây.” Nói xong cũng không đợi mẹ nói đồng ý, liền nắm tay Hướng Vi đông đông chạy.






Lưu Khải nắm tay em gái, lấy tiền từ trong túi ra, “Vi Vi, chúng ta đi mua kem ăn, em đừng có nói với mẹ nha, mẹ không cho phép anh ăn đâu.”
Hướng Vi cười cười, “Anh à, mẹ nuôi nói đừng ăn thì chúng ta đừng ăn.”
Lưu Khải sờ đầu nói, “Vi Vi, nó ăn ngon lắm, rất ngọt, anh sẽ mua cho em một cái, chắc chắn sẽ mua cho em mà.”
Hướng Vi đầu đầy hắc tuyến, ý của cô không phải thế này! Thôi, ăn cũng không chết!
Hướng Vi không thích đồ ăn vặt, mặc kệ là kiếp trước hay hiện tại, cô thích nhất là nấu cơm, kiếp trước cho dù trong nhà chỉ có một mình cô thì thỉnh thoảng cô vẫn sẽ làm nhiều món ăn ngon để tự chiêu đãi chính mình.
Hướng Vi không tán thành những chuyện đánh đấm nhau thế này, “Anh à, chúng ta về nhà thôi.”
Thằng bé được gọi là Trịnh Vũ nhìn Hướng Vi một cái, “Ở đâu xuất hiện một con nhóc, cút……”
Hướng Vi đầu đầy hắc tuyến, chuyện này………… Đây là đứa bé mà nhà nào không chịu dạy dỗ a! Cặp mắt Hướng Vi nhìn chằm chằm nó, “Ở đâu xuất hiện một thằng nhóc ở đây nói bậy vậy.”
Trịnh Vũ siết nắm đấm, “Mày dám mắng tao.”
Hướng Vi liếc mắt xem thường, “Tôi mắng ai? Mắng anh sao, tự mình tới đây kêu gào uy hiếp còn mắng ai!”
Trịnh Vũ tức giận giơ tay lên muốn đánh người, “Mày dám đánh em gái tao, tao sẽ đánh mày.” Lưu Khải nắm chặt quả đấm tiến lên đấm Trịnh Vũ một cái.
Hai bé trai đánh nhau ở trước cửa đại viện, vậy mà cảnh vệ canh cổng vẫn đứng nghiêm, tựa như không thấy, mắt vẫn nhìn về phía trước, Hướng Vi tức giận, đành phải kiếm cơ hội mạnh mẽ ngắt Trịnh Vũ mấy cái…………
Cuối cùng Trịnh Vũ cũng thua, nhưng Lưu


XtGem Forum catalog