Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
Khải thắng cũng không dễ dàng gì, hai đứa nhỏ thở hổn hển căm tức nhìn đối phương
Lúc này từ phía sau có một đám bé trai đang đến đây, dẫn đầu là một thằng nhóc khoảng mười một, mười hai tuổi, còn lại là mấy đứa bảy tám tuổi, Lưu Khải nhìn thấy người đi tới, lập tức mặt biến sắc, nói với Hướng Vi: “Em à, em về nhà trước đi, đi nhanh lên.”
Hướng Vi lắc đầu, thả tay nói: “Em về nhà được sao?” Nói xong còn giương cằm lên ý nhìn đằng trước.
Lúc này Trịnh Vũ thấy đồng minh đến, nên kiềm hãm lại sự thảm hại lúc trước, “Hừ, Lưu Khải, có giỏi thì đừng chạy, cả mày nữa, con nhóc dám đánh tao.”
"Trịnh Vũ. . . . . ."
Trịnh Vũ nghe câu nói của người đến, lập tức chạy tới, “Anh Thần, phải dạy cho thằng nhóc Lưu Khải này một bài học, xem nó còn dám ngang ngược nữa không”
Hướng Vi trừng mắt nhìn, trước kia cô từng nghe nói con cái các binh sĩ đều thường bí mật kéo bè kết phái, còn có cả một đoàn thể nhỏ, cô còn không tin, nhưng hôm nay cô đúng là không thể không tin nha!
Bé trai được Trịnh Vũ gọi là anh Thần liếc mắt nhìn về phía bọn họ, không lên tiếng. Hướng Vi nhàm chán liếc mắt nhìn trời xanh, Lưu Khải nắm thật chặt tay em gái, cặp mắt chớp cũng không chớp nhìn đối thủ. Bé trai anh Thần rất nhanh thu hồi tầm mắt, nói với Trịnh Vũ: “Đã là bại tướng của người ta, thì phải tuân thủ lời hứa, mặc kệ nói thế nào, chúng ta cũng là những đứa trẻ của đoàn 38.”
Cậu bé trai đó đi tới phía Lưu Khải, “Cậu được thông qua.” Nói xong còn nhìn Hướng Vi một cái.
Lưu Khải hừ một tiếng, đứng che trước mặt Hướng vi, ”Chu Thần Dật, đây là ước định giữa chúng ta, không liên quan tới em ấy. Ba em Vi Vi là đoàn trưởng của chúng ta, anh tốt nhất nên nhớ điều này!”
Hướng Vi phát hiện cách nói chuyện của những đứa bé này thật sự là………. Đây giống cách nói chuyện đơn thuần của con nít sao? Quân đội này đúng là một phường nhuộm, rất không thể tưởng tượng nổi!
Chu Thần Dật ồ một tiếng, im lặng, rồi nói với Hướng Vi: “Ba anh là ủy viên chính trị.”
Hướng Vi không nói gì, chỉ cười gật đầu chào, đứa trẻ ở quân đội………. trong lòng Hướng Vi âm thầm ghi nhớ, về sau nhất định tránh càng xa càng tốt, phải tránh xa những em bé không bình thường này!
“Được rồi, sau này mọi người đều là người nhà…….” Chu Thần Dật nói xong vỗ vỗ bả vai Lưu Khải liền đi, những đứa trẻ kia thấy thế cũng đi theo.
Lưu Khải cười vui vẻ nói, “Em gái, chúng ta về nhà thôi.”
Hướng Vi hừ lạnh, “Dáng vẻ anh thế này, về nhà mẹ nuôi không mắng anh mới là lạ!”
Hai người về nhà, quả nhiên Lưu Khải bị mẹ nó mắng một trận dữ dội, may là có Trần Mai ở bên cạnh thuyết phục nên nó mới không bị đánh.
Trần Mai dắt Hướng Vi từ biệt về nhà mình, bởi vì chuyện hôm nay, trong lòng Hướng Vi rất khó chịu, cô rất ghét mấy đứa nhỏ kết bè kết phái ở đây, nhưng mà lại không thể làm gì.
Buối tối sau khi Hướng Khai Hoa kết thúc huấn luyện về nhà, thì ôm con gái Hướng Vi hôn mạnh mẽ, nhìn Trần Mai cười nói: “Hôm nay ủy viên Chu nói với anh sẽ có buổi họp mặt vào ngày mai, em thấy thế nào?”
Trần Mai cười nói: “Được lắm, vậy chúng ta sẽ ăn ở nhà hay ăn ở đó vậy anh?”
Hướng Khai Hoa: ”Đến chỗ đó em, anh nói nhà chúng mình quá lộn xộn còn chưa thu xếp xong.”
“Khi nào đi?”
“Tối mai, em nhớ chuẩn bị nhé.”
Trong lòng Hướng Vi vô cùng buồn bực, thật bối rối a, đến lúc đó chắc lúng túng lắm. Cả đêm Hướng Vi không được ngủ ngon giấc, nằm mơ cũng thấy đứa bé họ Chu kia đuổi giết mình.
Hướng Vi tuy là vạn lần không muốn đi, nhưng vẫn phải theo ba mẹ đến nhà họ Chu.
“Ối chà, chị Mai, đến đây, mời ngồi.” Diệp Hân thấy vợ của Hướng Khai Hoa đến, lập tức chào hỏi, “Ôi, đứa bé thật là xinh đẹp, chị Hướng thật có phúc lớn, nhìn bộ dáng kia xem, đúng là rất đẹp mà.”
Trong nhà còn có những người khác, mấy người đàn ông đang ở một căn phòng khác nói đùa, phụ nữ thì nói chuyện của họ. Hướng Vi vẫn rất thấp thỏm, thấy Chu Thần Dật chỉ coi cô như người qua đường Giáp, thì trong lòng Hướng Vi mới buông lỏng xuống, như vậy là tốt, như vậy là tốt rồi………. Không cần chú ý đến cô, cứ coi cô như hạt đậu là được rồi.
Hướng Vi ngồi xuống không bao lâu thì phát hiện cô đã bị những đứa bé khác cô lập rồi, trong nhà ngoài Chu Thần Dật ra còn có một bé trai nữa, nghe Chu Thần Dật gọi nó bằng anh, cũng không biết có phải anh em ruột hay không, nhưng nhìn thì không giống. Trong nhà còn có bốn bé gái nhỏ, bé gái lớn nhất thì khoảng mười mấy tuổi, ba đứa bé khác thì khoảng tám chín tuổi, xem ra có cô là nhỏ nhất, nhìn mấy bé gái ăn mặc tốt hơn so với cô nhiều, mặc đồ thật đẹp, mấy bé gái vẫn vây xung quanh hai bé trai, lập tức Hướng Vi liền minh bạch, hóa ra là như vậy a…………. Cô lập thì cô lập, ai sợ ai chứ!
Hướng Vi biết muốn cho người trong quân khu tiếp nhận mình, thì cô nhất định phải tạo lập quan hệ với mấy người dì này, mặc dù Hướng Vi còn nhỏ, nhưng miệng cũng rất khéo, dì ơi dì à không bao lâu đã dụ được mấy vị phu nhân cười ha hả, họ còn nói rất hâm mộ vì Trần Mai đã một đứa con rất tốt.
Lúc ăn cơm tối, con nít được xếp ngồi chung một chỗ, Hướng Vi phát hiện