Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.

ận nói: “Cô đừng nói chuyện khác, con gái tôi còn nhỏ, cô rủa nó là sự thật, tôi có nói gì Hướng Kiệt của nhà cô sao? Hai đứa bé đánh nhau, rõ ràng là chuyện nhỏ, cô cứ cố làm to chuyện, cô tưởng tôi không biết trong lòng cô nghĩ gì sao? Cô không phải sợ cái nhà này sẽ được chia cho chúng tôi sao? Mấy năm trước cô đuổi cả nhà em hai ra khỏi nhà còn không phải là do chuyện nhà cửa sao? Thế nào, hiện tại liền muốn đuổi chúng tôi đi? Tôi cho cô biết, cho tới bây giờ tôi và Khai Hoa chưa từng nghĩ tới việc về nhà tranh tài sản, đúng là mấy năm nay đều do mấy người chăm sóc cha mẹ, tôi và Khai Hoa không làm tròn hết chữ hiếu, điều này vợ chồng tôi thừa nhận, nhưng mấy người cũng quên rồi sao, ban đầu khi chú ba muốn cưới cô về nhà làm vợ thì nhà cô mở miệng đòi hai ngàn đồng tiền hỏi cưới, tiền này còn không phải do tôi và Khai Hoa cho hay sao. Những năm qua mặc dù Khai Hoa sống ở bên ngoài, nhưng hàng năm đều gửi về nhà một khoản tiền, ngược lại tôi muốn hỏi một chút, đã được mấy năm, nói ít cũng lên đến một vạn đồng đi, chỉ cần không phải bệnh nặng, chẳng lẽ còn chưa đủ tiền thuốc thang cho cha mẹ sao? Văn Tĩnh, nói chuyện phải nói lương tâm, tôi nói cho cô biết, nhà tôi không thèm giành nhà cha mẹ với cô.
Văn Tĩnh cười nói: “Nói được dễ nghe, ai biết trong lòng chị nghĩ thế nào.”
Trần Mai tức giận vô cùng, cười to vài tiếng, nhìn chồng nói: “Khai Hoa, anh nhìn thử đi, anh xem đi, đây chính là người nhà mà trong lòng anh vẫn nhớ đó sao, cái gì mà máu mủ ruột rà! Vì tài sản, ngay cả tình thân cũng không cần, anh chịu thiệt thòi vậy mà vẫn cứ trông mong vào cái gia đình này, Anh lén gửi tiền về nhà, anh gạt em……… em cũng chỉ mắt nhắm mắt mở làm lơ, tùy anh mọi chuyện, Bây giờ anh nhìn thử đi, người ta căn bản là không cần tình cảm của anh. Được, Văn Tĩnh, sáng mai chúng ta mời các chú các bác đến, ở riêng thì ở riêng, Văn Tĩnh, cô cũng đừng hối hận! Chúng tôi sẽ có trách nhiệm với cha mẹ, nhưng cô cũng đừng nghĩ tới việc tính kế trên đầu chúng tôi, không ai ngu ngốc đâu! Cô rủa con gái của tôi, cả đời này tôi sẽ nhớ kĩ, nếu ở đây không có tình cảm gì cả, thì chúng ta cũng đừng giả mèo khóc chuột nữa, Trần Mai tôi thề rằng cả đời này sẽ không bước vào cửa nhà này nữa bước! Tôi nói được làm được! về sau cô có chuyện gi cũng đừng đi cầu xin tôi, cho dù việc gì tôi cũng không giúp cô, cô nhớ kĩ điều đó cho tôi!”
Tuy ngày thường Trần Mai ôn hòa, nhưng thật ra bên trong cũng là người hiếu thắng. Mặc kệ giờ phút này cô có bao nhiêu tức giận, nhưng không thể phủ nhận, khoảng cách đã có, bất luận sau này hai nhà có hay không qua lại với nhau thì cũng không thể thành tâm thật dạ mà đối xử với nhau nữa rồi.
Vừa làm căng rồi, Trần Mai cũng không muốn ở cùng nhà chịu đựng nét mặt của người ta, nên liền nắm tay chồng và con gái đến nhà chú hai tá túc.
Mồng một đầu năm, các trưởng bối nhà họ Hướng được mời tới nhà, Trần Mai kể lại toàn bộ chuyện của mấy đứa nhỏ ra, khiến mặt Văn Tĩnh có chút khó coi. Mấy chú mấy bác cũng vì hai nhà mà khuyên giải đừng vì nhất thời tức giận mà sau này hối hận, nếu nói tối hôm qua thái độ Văn Tĩnh là cương quyết, thì hiện tại thái độ của Trần Mai là kiên định.
Mấy vị trưởng bối thấy họ đều cứng rắn đòi ở riêng, nên hết cách, bắt đầu thu xếp đồ đạc trong nhà Hướng Như Bính. Từ đầu đến cuối, Hướng Khai Hoa không hề mở miệng nói câu nào, lông mày chỉ hơi nhăn lại, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Hướng Như Bính và Dương An Hiền hết cách rồi, hai đứa con dâu làm mọi chuyện ra như vậy, hai đứa con trai thì người nào với người đó so ra đều tức giận hơn, bọn họ nói gì thì hai đứa con dâu cũng không không chịu nghe, chỉ đành phải đồng ý để cho hai đứa con trai ở riêng.
Trần Mai nhìn kế ước, rồi nhìn vẻ mặt đắc ý của Văn Tĩnh, đối với nhà gia đình chồng này, trong lòng Trần Mai không muốn nữa
Qua thật lâu, Hướng Khai Hoa nhìn mấy chú mấy bác, sâu kín mở miệng nói: “Cái gì con cũng không cần, toàn bộ đều cho nó đi, về phần nhà cửa………….. cũng cho nó đi.” Nói xong Hướng Khai Hoa nhìn em mình và em dâu, “Hai đứa muốn gì, anh cho, về phần sau này………..” Hướng Khai Hoa nói chưa xong đã đứng dậy đi ra ngoài.
Trần Mai tức giận, nhưng chồng cô đã quyết định, cô cũng không tiện nói gì, oán hận trợn mắt trừng hai vợ chồng yêu quái kia một cái, “Đúng là nuôi sói trong nhà mà……..”
Mấy trưởng bối trong họ thấy Khai Hoa cái gì cũng không lấy, tất cả đều để lại cho em út, còn hai vợ chồng kia thì lại tỏ vẻ mọi chuyện phải như thế, trong lòng cũng có chút ý kiến với tụi nó, nhưng dù sao cũng là chuyện nhà người ta, cũng không tiện nói thêm cái gì.
Thấy chuyện đã định thành cục diện như vậy, Hướng Như Bính ngồi trên ghế than thở, Dương An Hiền thì lau nước mắt vỗ đùi nói nghiệp chứng. Hôm nay hai người em gái của Hướng Khai Hoa về thăm mẹ đẻ, mới vừa vào cửa, đã gặp phải chuyện như vậy, nên tất cả mọi người đều buồn bực.
Vốn là hai vợ chồng Hướng Khai Hoa định mùng bốn mới trở về nhà Trần Mai, hiện tại xảy ra chuyện như vậy, nhà cửa đã là của người khác rồi, đâu còn tâm trạng tiếp


XtGem Forum catalog