Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.

hể quan hệ tốt với cô chứ! Còn nữa Hướng Vi vốn là muốn tránh xa mấy đứa nhỏ ở đại viện, cứ như vậy tốt hơn, tránh cho đầu óc khỏi mệt mỏi.
Hướng Vi ở đại viện không có bạn bè, nhưng khi ở trường học thì cô lại rất được ưa thích, các thầy cô giáo rất thích cô, thành tích của Hướng Vi rất tốt, lại không ra vẻ, thích giúp đỡ bạn học, mấy người lớn đặc biệt thích cô, dĩ nhiên không tránh được việc cô nổi tiếng.
Cũng sắp đến tốt nghiệp tiểu học, Hướng Vi không khẩn trương, không có gi làm trở ngại tiến trình học hành của cô. Hiện tại Lưu Khải đã lên năm nhất trung học, có giờ tự học buổi tối nên không còn được nhàn nhã như hồi học tiểu học nữa, nhưng nếu có thời gian thì nó đều sẽ đi tìm em gái Vi Vi chơi, mang em gái ra ngoài Lưu Khải vô cùng ca ngợi em, gặp người thì sẽ giới thiệu Hướng Vi rằng, “Có nhìn thấy không, em gái tao mới chín tuổi đã tốt nghiệp tiểu học rồi, lợi hại không.” Thấy vẻ mặt người ta tỏ vẻ hiểu ra, lại tỏa sáng hai mắt, trong lòng Lưu Khải vui sướng không chịu được, càng thích nắm tay Hướng Vi đi khoe khoang khắp nơi, chỉ sợ người khác không biết, mặc người khác nghĩ gì, chỉ khổ cho Hướng Vi có khổ không nói được, còn phải bày ra vẻ mặt tưoi cười đi theo.
Bởi vì con gái phải thi lên cấp, tuy Trần Mai đối với con gái rất có lòng tin, nhưng cũng không phải là không lo lắng, ngày ngày đều nấu canh đầu cá cho con gái ăn, sau khi Hướng Vi uống canh đầu cá được nửa tháng thì sống chết không chịu uống nữa, lúc này Trần Mai mới thôi.
Hướng Vi vẫn còn đang suy tính mình sẽ đi học trường nào, theo ý của cô thì chỉ cần không phải là trường trung học Triêu Dương thì tất cả đều OK. Hướng Vi muốn thi Nhất Trung, nhưng trong lúc vô tình cô nghe được cuộc nói chuyện của ba mẹ khiến ý tưởng trong đầu của cô liền thay đổi. Hướng Vi nghe nói ba cô lập tức phải đến khu quân sự ở Thành Đô nhậm chức, hiện tại cuộc thi của con gái sắp đến, hai vợ chồng thương lượng cả hai ngày cũng chưa cho ra được kết quả tốt, chỉ đành phải đợi con gái thi xong rồi tính sau.
Ba nói lần này điều qua bên đó có thể sẽ mất một khoảng thời gian dài, ít thì một hai năm, lâu thì ba năm rưỡi. Đương nhiên mẹ nguyện ý đi theo ba qua bên đó, chỉ là việc học của Vi Vi đang ở đây nên nhất thời không quyết định được.
Trước cuộc thi mấy ngày, cả nhà đang ăn cơm thì Hướng Vi nghiêm túc nhìn ba mình nói: “Ba, có phải ba bị điều đến Thành Đô không?”
Hướng Khai Hoa nghe con gái hỏi như thế, không khỏi nhìn vợ mình một cái, thấy Trần Mai lắc đầu, Hướng Khai Hoa nói: “Vi Vi con chỉ cần quan tâm đến cuộc thi thôi, những thứ khác không cần quan tâm.”
Hướng Vi gắp thịt vào trong chén của ba, “Ba, con muốn đi với với ba mẹ, con không muốn ở đây một mình, con muốn ở cùng một chỗ với ba mẹ.”
Hai vợ chồng Hướng Khai Hoa liếc mắt nhìn nhau, Trần Mai để đũa xuống, “Vi Vi, con còn nhỏ, không được quyết định bậy bạ. Ba phải đi Thành Đô là quyết định phía trên, con không cần nổi hứng đùa giỡn.”
“Con không có đùa, nói một chút, mẹ, chẳng lẽ mẹ không muốn chăm sóc cho ba sao? Lần này ba đi ít thì một hai năm, lâu thì năm sáu năm, con không muốn phải xa ba lâu như vậy. Hơn nữa, con đến Thành Đô, cũng có thể đi học ở Thành Đô mà, chỉ cần lấy học bạ trước đó của con đưa ra là được, hơn nữa trước đó ba là thủ lĩnh ở bên đó, nhất định sẽ an bài trường học thật tốt cho con.”
Trần Mai dở khóc dở cười, cái đầu nhỏ của con gái, “Thật là một đứa nhỏ ngốc, nói con thông minh, lại vờ ngớ ngẩn. Trước hết con cứ thi cho tốt vào, ba với mẹ thương lượng một lát đã.”
Hai tháng sau, Hướng Vi theo ba mẹ đến Thành Đô……….






Từ xưa thành phố Tứ Xuyên đã nổi tiếng là nơi có nhiều tài nguyên thiên nhiên và mỹ nữ, nơi này cũng là nơi sản sinh ra nhiều thiên tài đặc biệt. Càng gần đến Thành Đô, Hướng Vi càng khẩn trương, phần lớn sự khẩn trương này không chỉ là vì kích động, mà còn là tâm tình sợ hãi khi gần đến cố hương, trong tâm hồn nho nhỏ của Hướng Vi vẫn còn nhớ, hiện tại Trùng Khánh còn chưa trực thuộc trung ương, vẫn còn là một phần của Tứ Xuyên, kiếp trước của Hướng Vi chính là được sinh ra ở một gia đình bình thường trung lưu tại đây………
Bây giờ là năm 1997, nếu như cô thật sự tồn tại, thì cũng đã được 7 tuổi, không biết cái cô bé kia lớn lên hình dạng sẽ như thế nào?
Cả nhà Hướng Khai Hoa vừa đến Thành Đô, thì đã có người đến đón, Hướng Vi hơi mệt mỏi, nên không còn tinh thần gì, vừa về đến nơi đóng quân, thì ngay cả cơm cũng lười ăn, trực tiếp lăn đi ngủ.
Hướng Vi ngủ một giấc đến rạng sáng ngày thứ hai, ba không có ở nhà, mẹ thì đang dọn dẹp phòng, “Mẹ…..….”
Trần Mai cười nói: “Vi Vi, ừ, con tự mình dọn đồ lên ăn nhé, mẹ hơi bận một chút.”
Có lúc Hướng Vi nghĩ, thật ra trong tiềm thức những đứa bé này đều có một loại tư tưởng tự bài xích, vô tình cô đánh bậy đánh bạ vừa đúng là chó ngáp phải ruồi, lúc ở trường Hướng Vi nói tiếng bản địa với các bạn, về nhà thì nói tiếng Bắc Kinh, hoặc tiếng Đại Liên, có thể đạt đến trình độ điều chỉnh ngay lập tức. 
Năm


pacman, rainbows, and roller s