XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1843 lượt.

tục ở chung nữa, đợi mấy vị trưởng bối viết xong chứng từ, lại an bài thỏa đáng vấn đề dưỡng già của hai vợ chồng lão Hướng xong, Trần Mai liền thu xếp túi hành lí của mình, dắt Hướng Vi, nắm tay chồng mình lập tức rời đi, ngay cả cơm trưa cũng không ăn…………






Trần Mai rất tức giận, cực kì tức giận, thế nên dọc đường đi cô không hề muốn nói chuyện với Hướng Khai Hoa, Hướng Khai Hoa thấy vợ mình tức giận như vậy, thì không biết nên nói gì cho phải, anh vừa đúng là dạng người không khéo ăn nói, nên dọc đường đi tâm trạng hai người cũng đặc biệt buồn bực.
Hướng Vi nhìn mẹ, rồi lại nhìn ba, không khỏi co giật khóe miệng………….. Cư nhiên hai người này lại giận dỗi nhau!
Hướng Vi nắm tay mẹ, nhìn bộ dáng của ba cảm thấy ba thật đáng thương, khi không bị mẹ bắt làm bia đỡ bạn!
"Ba. . . . . . Ôm."
Hướng Khai Hoa thấy khuôn mặt tươi cười của con gái, len lén nhìn vợ mình, thấy khuôn mặt Trần Mai vẫn đang tức giận, Hướng Khai Hoa nhìn con gái, “Ngoan, đi thôi………..”
Hai vợ chồng Trần Đức Cương vừa ăn tối ở nhà xong, năm nay con trai, con dâu và các cháu đều về nhà bên kia mừng năm mới, nên hiện tại hai ông bà già ở nhà đúng là có chút cô đơn.
“Ông ngoại…… ông ngoại…………” Hướng Vi chạy nhảy thật nhanh đi vào trong nhà.
Trần Đức Cương vừa mới nghe được âm thanh, thì hai vợ chồng nhìn nhau một cái, lập tức cười đi mở cửa, vừa mới mở cửa ra, một viên thịt tròn đã chui vào lòng ông, Trần Đức Cương ôm lấy Vi Vi, nhìn tổng quát, “Vi Vi về rồi, ai nha, thực sự làm ông ngoại nhớ muốn chết. Đi Đi Đi, mau vào nhà để ông ngoại nhìn thật kĩ.”
Chu Hữu Thục thấy con gái và con rể về, lau mặt, cười nói: “Mau vào nhà, mẹ và ba con mới vừa ăn cơm xong, thì nghe thấy tiếng Vi Vi gọi ông ngoại nó. Để mẹ đi lấy bát đũa.”
“Mẹ, mẹ ngồi đi, để con tự làm là được rồi.”
“Được rồi, cứ để mẹ làm. Mấy con tự chuẩn bị nước nóng rửa mặt, cho thân thể ấm áp đi………..”
Trần Đức Cương ôm Hướng Vi vào nhà thì ôm suốt không để xuống, còn nghĩ nó vẫn là em bé nên ôm cùng một kiểu. Trần Mai cười nói: “Ba, Vi Vi lớn rồi, ba thả nó xuống đi. Đứa nhỏ này, không được chiều hư nó.”
Trần Đức Cương cười ha hả nói: “Không có chuyện gì, không có chuyện gì. Lâu như vậy rồi không thấy nó, ba rất nhớ nó.”
Hướng Vi nhìn nếp nhăn trên mặt ông ngoại, trong lòng cảm thán năm tháng trôi qua thật nhanh, người đã già. “Vi Vi cũng nhớ ông ngoại. Ông ngoại, Vi Vi lớn rồi, ông thả con xuống đi.”
Lúc này Trần Đức Cương mới thả Vi Vi xuống, nắm tay Hướng Vi, “Lại đây, ngồi đây chơi với ông ngoại.”
“Dạ” Hướng Vi nhanh chóng ngồi cùng một chỗ với ông ngoại, hai người thay phiên gắp đồ ăn cho nhau, cười rộn ràng cả phòng.
Ăn xong cơm tối, Trần Mai để Hướng Khai Hoa đánh cờ với ba, còn cô thì xuống bếp, nói với mẹ chuyện xảy ra tối hôm qua. Mặc dù Chu Hữu Thục tức giận, cũng không thể làm gì được, chỉ đành phải an ủi con gái mấy câu, hai mẹ con còn giống như không có chuyện gì xảy ra, dọn trái cây mang ra ngoài.
Năm nay chị cả và chị hai của Trần Mai chưa về nhà, nói là có một số việc xảy ra nên không thể đến được, em trai thì mùng tám, mùng chín mới về nhà. Năm nay nhà họ Trần trôi qua yên tĩnh khác thường, cũng may còn có Hướng Vi, nên hai vợ chồng Trần Đức Cương cũng rất vui.
Ngày nghỉ của Hướng Khai Hoa không dài, nên khi anh ở đến mùng bảy, Trần Mai liền để anh về trước.
Vào mùng tám, gia đình chú út về nhà, hai anh em sinh đôi đã lớn lên không ít, bàn về chiều cao thì không thấp hơn Hướng Vi bao nhiêu, xem ra bọn nó khỏe hơn Hướng Vi nhiều.
Đã nhiều năm trôi qua Trần Lượng và Trần Khuê chưa từng nhìn thấy qua chị gái, nên đã không còn ấn tượng gì với Vi Vi, sau khi nghe ba mẹ nói xong, mới xấu hổ kêu một tiếng chị gái. Hướng Vi muốn đi chơi với hai em, nhưng lại không ở chung một chỗ, không có cùng đề tài, nên nói chuyện tào lao mấy câu liền chán ngắt, Hướng Vi thất bại, chỉ đành phải tự mình quay về nhà ngồi trước mặt mấy người lớn.
Hai mẹ con Hướng Vi ở đến mùng mười lăm mới về nhà, Hướng Vi cố gắng thân mật với hai anh em sinh đôi, nên hai anh em nó cũng gắng gượng đón nhận cô chị gái này. Trần Đức Cương không xa được cháu gái, nên dặn dò Trần Mai sau này nghĩ hè phải để Vi Vi về nhà chơi.
Sau khi về Bắc Kinh cuộc sống trôi qua khá yên ả, như vậy ngày qua ngày, Hướng Vi hướng mục tiêu cuộc sống của mình đi về phía trước.
Thời gian từ từ trôi qua, trong lúc lơ đãng Hướng Vi đã học lớp sáu, mấy năm này Hướng Vi nhảy lớp hai lần, lần đầu tiên là nhảy lên lớp ba, lần thứ hai là nhảy lên lớp sáu, đến tốt nghiệp năm nay Hướng Vi còn chưa tròn mười tuổi.
Mấy năm này Hướng Vi vẫn duy trì khoảng cách với mấy đứa nhỏ ở đại viện, trừ việc quan hệ thân mật với Lưu Khải một chút, Hướng Vi quan hệ với mấy đứa nhỏ khác cũng không tốt lắm. Một đứa nhảy lớp mạnh như Hướng Vi, ở đại viện vốn không giấu được bí mật gì, những nhà khác lúc ở nhà thường nhắc đến Hướng Vi với con của họ, lập tức làm những đứa bé kia đem Hướng Vi trở thành kẻ địch, làm sao còn có t