Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.

ách của cô.
Lớp một học rất ít, việc học không nặng, mỗi lần có kỳ thi Hướng Vi chỉ tùy tiện viết vài chữ rồi nộp bài, nhưng vẫn được một trăm điểm, khiến mấy bạn nhỏ trong lớp đều xem Hướng Vi là thần. Trong lòng Hướng Vi xấu hổ, cảm giác mình ăn gian, kiếp trước kiếp này cộng lại cô cũng được ba mươi tuổi, lại nói dù gì kiếp trước cô cũng là sinh viên đại học, mặc dù trường học chỉ xếp hạng hai đi chăng nữa…….
Hướng Vi đã có tiền tiêu vặt rồi, ba Hướng Khai Hoa rất cưng chiều cô, tiều tiêu vặt của cô còn nhiều hơn của Lưu Khải, nhưng Hướng Vi cũng tiết kiệm lắm, cô tự để dành tiền để đi hiệu sách Tân Hoa Thư mua băng Anh ngữ, có một số việc là phải tự mình làm.
Mỗi tuần Hướng Khai Hoa sẽ có một ngày nghĩ ngơi, anh sẽ mang vợ con mình đi chơi, Hướng Vi liền thừa dịp đi chơi thì tranh thủ mua những món mình muốn mua.
Việc nhỏ của con gái không thể gạt được người làm mẹ, lần đầu tiên Trần Mai quét dọn phòng con gái thấy trên giường bày mấy quyển sách tiếng anh, còn có băng nghe, trong lòng Trần Mai cực kì chua xót, con gái biết nghe lời cô rất vui, chỉ là còn nhỏ như vậy mà đã hiểu chuyện, trong tháng đó Trần Mai mua cho con gái một máy nghe băng cầm tay.
Hướng Vi rất chán, chương trình học ở tiểu học không nhiều, cô không có chuyện gì để làm hết, mấy ngày sau khi kì thi kết thúc, Hướng Vi quyết định đi nhà văn hóa thiếu nhi học năng khiếu để không lãng phí thời gian. Hai vợ chồng Hướng Khai Hoa vô cùng ủng hộ con gái, con gái nói cái gì thì chính là làm cái đó.
Lớp anh ngữ trẻ em? Không cần, Hướng Vi đã học hội họa, và Piano; kiếp trước đã học rồi thì bây giờ không cần học nữa, Hướng Vi chần chừ không biết nên chọn lớp nào. Trần Mai nhìn một lượt, định cho Hướng Vi học múa, Hướng Vi khóc không ra nước mắt, nhưng nhìn thấy ánh mắt kì vọng của mẹ thì cô chỉ đành nuốt lệ vào bụng. Trần Mai nghĩ trên giường con gái có sách tiếng Anh , nên định chọn lớp tiếng Anh cho con gái, lúc này Hướng Vi cũng không nhịn được nữa, mặc kệ Trần Mai có thuyết phục thế nào cô cũng không đồng ý, Trần Mai đành chịu không nói nữa, rồi hỏi con gái muốn học cái gì, Hướng Vi nhỏ giọng nói muốn học võ, liền bị mẹ cô một mực cự tuyệt, kết quả sau cùng là quyết định con gái sẽ học hai môn, những cái khác sau này rồi nói.
Hướng Vi quyết định sau khi học hết lớp một sẽ làm theo kế hoạch đã định ra. Kế hoạch gì ư ? Nhảy lớp chứ sao, nói cô đầu cơ trục lợi thế nào cũng được, tóm lại là cô không muốn ngoan ngoãn học từ lớp một cho đến lớp sáu, rất là lãng phí thời gian nha!
Trường học nơi Trần Mai làm việc không phải là trường danh tiếng gì, chỉ là một trường tiểu học rất bình thường, Trần Mai nghe thấy con gái nói muốn nhảy lớp, thì sợ hết hồn, mặc dù thành tích của con cô rất tốt, nhưng dù sao cũng chỉ là học sinh lớp một thôi, Trần Mai nói chuyện này với chồng, nói con gái Hướng Vi quá tự tin, như vậy về sau đối với nó sẽ không tốt. Hướng Khai Hoa rất là yêu thương con gái, trong mắt anh, con gái của mình là tốt nhất, không ai sánh nổi, vì vậy………. Hướng Vi có hậu thuẫn kiên cường là ba cô, ông trực tiếp đi nói chuyện với hiệu trưởng, rồi sau đó, em bé nhỏ Hướng Vi của chúng ta đã được như ước nguyện tiến vào học lớp ba…………
Mùa xuân năm 1992 đến rất nhanh, mùa xuân này, Hướng Khai Hoa quyết định mang vợ và con gái về quê ăn tết…………






Hướng Khai Hoa mang vợ và con gái về nhà nội, mấy năm trước vì anh phải ra chiến trường nên không thể về thăm nhà, hai năm qua tuy đã về Bắc Kinh nhưng lại quá bận, anh cũng chưa từng về nhà lần nào, lần này cuối cùng đã có thời gian, liền dẫn vợ và con về quê.
Thấy con trai cả về nhà, người nhà họ Hướng tất nhiên rất vui, mấy năm rồi Dương An Hiền chưa được gặp mặt con trai, lúc này thấy nó liền khóc bù lu bù loa lên, Hướng Như Bính lập tức nắm tay vợ mình, nói con trai vất vả lắm mới về nhà một chuyến, sắp sang năm mới còn khóc cái gì! Dương An Hiền mới lau nước mắt, nắm tay con trai không ngừng hỏi han.
Mấy năm nay Hướng Vi đều sống ở nhà ông ngoại, trừ cái lần hồi còn rất nhỏ đó cùng ba mẹ đến nhà nội một chuyến thì mấy năm nay đều không có ghé qua, Hướng Vi mặc dù đề phòng nhưng trên mặt vẫn như cũ nở nụ cười trong trẻo ngọt ngào, lần lượt hô ông nội, bà nội, Dương An Hiền vẫn trọng nam khinh nữ, tuy nhiên dù sao cũng là đứa cháu gái duy nhất, mấy năm không gặp nên cũng vui vẻ.
Hướng Vi thấy bà nội nắm tay mình nói chuyện, trong miệng thì hô cục cưng, bảo bối, chính là dáng vẻ rất thích cô, trong lòng Hướng Vi thấp thỏm, dù sao cô cũng không phải là con ruột của ba, hơn nữa bà nội vốn là trọng nam khinh nữ, như thế nào đột nhiên đối xử tốt với cô như vậy chứ? Hướng Vi cũng không biết, thân thế của cô trừ người nhà họ Trần ra, thì căn bản người nhà họ Hướng không hề biết gì, cho tới bây giờ Hướng Khai Hoa chưa từng nói qua chút gì về thân thế của con gái mình cho cha mẹ nghe, nên người nhà họ Hướng cứ tưởng Vi Vi là con ruột của anh.
Con trai của chú ba tên là Hướng Kiệt, nhỏ hơn Hướng Vi một tuổi, là