Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
báu vật của nhà Hướng, nên rất được nuông chiều, vì vậy tính tình rất không tốt, Hướng Vi vừa đến nhà nội, Hướng Kiệt đã giựt lấy đồ chơi của cô đi rồi, cái cây súng nhựa kia rõ ràng là quà cô định mua cho anh Hướng Dương, không ngờ lại bị nó cướp mất, bắt đầu Hướng Vi cảm thấy không thích nó tý nào hết. Hướng Vi không biết làm sao, chỉ đành phải mang thứ vốn tính cho Hướng Kiệt đổi sang cho Hướng Dương, cũng may là người anh này không ghét bỏ, giống như là đã sớm quen tính nết của Hướng Kiệt.
Mặc dù Hướng Dương cũng không thích Hướng Kiệt, thế nhưng nó lại là báu vật trong nhà, không nói được với người lớn, hơn nữa Hướng Dương cũng vì nó mà không ít lần bị đánh, dần dà Hướng Dương thấy Hướng Kiệt thì liền tránh xa một chút, tránh khỏi việc mình không làm gì cũng phải chịu tiếng xấu cho nó. Hướng Dương bỏ tiền mua hai cây Trùng Thiên Pháo cho em gái, lúc này Hướng Vi mới bớt giận, cười híp mắt đi sau lưng Hướng Dương.
Mấy đứa bé chơi mệt về nhà, Hướng Vi thấy Hướng kiệt đáng ghét kia đang ở bên cạnh mẹ nó, thì hung hăng trừng mắt liếc nó một cái, mới ngoan ngoãn ngồi trên ghế xem ti vi.
Hướng Kiệt cũng không chịu yên tĩnh, thấy Hướng Vi không để ý đến nó, càng ráng cố gắng sáp lại gần Hướng Vi, còn nắm bím tóc nhỏ của cô, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, Hướng Vi đánh một cái lên vai của Hướng Kiệt, đoán chừng Hướng Kiệt lớn đến chừng này tuổi vẫn còn chưa có bị người nào đánh qua, lúc này bị chị gái đánh, sững sờ một lát, liền xông vào đánh Hướng Vi.
Hai đứa bé bằng tuổi nhau thì đánh nhau thế nào? Không có gì hơn là bấm, ngắt, cắn, mặc dù bên trong Hướng Vi là người trưởng thành, nhưng bên ngoài lại chỉ là một cơ thể bé nhỏ mới bảy tám tuổi, nhất thời thực sự là không làm gì được Hướng Kiệt, Hướng Vi không có biện pháp nào khác nên ngay cả hàm răng cũng đem ra dùng.
Mấy người lớn vẫn còn đang nói chuyện phiếm, quay đầu lại thì đã thấy hai đứa nhỏ đang đánh nhau, Văn Tĩnh a một tiếng, mấy người lớn còn chưa phục hồi lại tinh thần, thì Văn Tĩnh cũng đã xông lên tách hai đứa bé ra, Hướng Vi bị mợ của cô vung tay ném té đụng đầu xuống đất.
Văn Tĩnh cực kì yêu bảo bối này của mình, cũng không hỏi nguyên do, chính là nhìn về Hướng Vi mà ra sức mắng chửi thậm tệ, còn rủa Hướng Vi sớm bị chết yểu.
Hướng Kiệt là bảo bối của Văn Tĩnh, nhưng Hướng Vi không phải là bảo bối của Trần Mai sao, Trần Mai làm sao chịu được con mình bị người khác mắng, nhất là còn rủa con gái cô chết sớm, Trần Mai nắm tay Hướng Vi, bắt đầu cãi nhau với Văn Tĩnh.
Mấy năm nay Văn Tĩnh ở nhà họ Hướng, đã sớm chẳng coi ai ra gì, lại nói hằng năm anh cả đều ở bên ngoài, mọi việc trong nhà đều là do bọn họ quản lý, dĩ nhiên đủ sức mạnh, đối với chị dâu cũng không sợ. Vốn chỉ là hai đứa bé cãi nhau ầm ĩ, bị cô ta làm ầm lên như vậy, chân chính biến thành nội chiến trong gia đình.
Trần Mai thở phì phò nhìn Văn Tĩnh, mấy năm trước còn chưa có nhìn ra, cô em dâu này lại lợi hại như thế. Dù sao Trần Mai cũng là giáo viên, nên vẫn còn biết kiềm chế, nói về việc chửi đổng còn chưa phải là đối thủ của Văn Tĩnh, sau khi trải qua mấy hiệp cũng chỉ đành phải ở một bên trừng mắt nhìn chằm chằm Văn Tĩnh. Hướng Vi bị ném té, trên đầu xưng một cục lớn, nhìn mợ ba ở nơi đó chửi đổng, trong lòng tức giận muốn chết, làm gì được chen miệng vào nói, chỉ đành phải gắt gao nhìn chằm chằm Hướng Kiệt.
"Đủ rồi, tất cả im miệng cho tôi." Hướng mở hoa mở miệng nói, nghiêm mặt nhìn hai người phụ nữ.
Văn Tĩnh hừ một tiếng, “Anh cả, anh nói thử một chút coi, em là có lỗi gì, hằng năm anh không có ở nhà, hai ông bà trong nhà không phải là do chúng em chăm sóc sao, cha mẹ bị bệnh anh có từng cho qua đồng nào chưa vậy? Cho được một ngụm nước? Anh ở Bắc Kinh toàn được nhậu nhẹt no say, cũng không nhớ đến trong nhà còn có hai người già. Cái người làm anh cả như anh, có từng làm hết nghĩa vụ của một người con chưa?”
Văn Tĩnh thấy Hướng Khai Hoa không lên tiếng, biết đã nói đến điều trong lòng anh ấy, cười nhạo một tiếng, “Anh cả, anh thử nói một chút, mấy năm nay anh đã cho cái gì cho nhà này? Còn có Hướng Vi, làm chị cũng không nhường em, còn đánh nhau với em trai, thật đúng là độc ác.”
Hướng Vi tức giận nói: “Mợ ba, nói chuyện phải nói bằng lương tâm, rõ ràng là Hướng Kiệt kiên quyết tới chọc con, còn nắm bím tóc của con, con chỉ đập nó một cái, nó liền lao lên đánh con, chẳng lẽ con không được làm gì để tùy ý nó đánh sao? Mợ là mợ của con, cũng đã là người mấy chục tuổi rồi, không chịu nói đạo lý, ừ, mợ nhìn cái cục trên đầu con đi, chính là do hồi nãy mợ đẩy con té ngã xuống đất. Mợ còn rủa con chết sớm, mợ cho rằng con nghe không hiểu sao.”
Văn Tĩnh hừ một tiếng, “Còn nhỏ thế mà đã nhanh mồm nhanh miệng, nói chuyện với người lớn như vậy sao, chỗ này khi nào đến phiên mày nói, còn không câm miệng cho tao.”
Trần Mai hít sâu một hơi, nói trước nói sau vừa nghĩ cũng đã biết Văn Tĩnh đang tính toán chuyện gì, cũng khó trách cô ta cứ làm to chuyện của mấy đứa nhỏ, còn lôi chuyện cũ năm xưa ra nói, Trần Mai nhìn Văn Tĩnh, tức gi