Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
p mạp người gặp người thích, nhất định sẽ khiến trong lần gặp mặt đầu tiên đã nắm chắc cha nuôi.
Trần Mai mặc áo len thật dày cho đứa nhỏ, tuy hiện tại là mùa thu, nhưng dù sao nó cũng là con nít, nếu bị cảm lạnh sẽ không tốt.
Hà Tiểu Vi ngồi trên xe lửa quá lâu, cô không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, xe lửa này làm cô điên đến không chịu nổi, tuy là được mẹ ôm, nhưng vẫn rất khó chịu, đến cuối cùng thì cũng đến được Bắc Kinh, Bắc Kinh nha, ở kiếp trước cứ tám năm là lại tới kỳ tổ chức Olympic, những năm tám mươi của thành Bắc Kinh a, mới nghĩ có chút xíu mà đã thấy kích động rồi.
Hướng Khai Hoa biết hôm nay vợ con mình sẽ đến, đã sớm cho người tới trạm xe lửa chờ, anh có chuyện không đi được, chỉ đành phải phái cảnh vệ đi một chuyến.
Đây là lần đầu tiên Trần Mai đến Bắc Kinh, cũng không rõ đường đi nước bước lắm, đi theo dòng người ra khỏi trạm xe, Trần Mai liền không biết nên đi như thế nào nữa, cô biết chồng mình sẽ đến đón cô, nhưng không biết là anh đã tới chưa?
Trình Hóa mặc bộ quân trang, trong tay giơ tấm bảng hiệu, phía trên có dòng chữ thật to viết: “Nghênh đón đồng chí Trần Mai”. Trần mai vừa ra khỏi trạm xe, liếc mắt thì nhìn thấy tấm bảng thật to này, cô mau chóng ôm đứa bé đi tới.
Trước khi Trình Hóa đi, đại đội trưởng đã lấy hình cho anh ta xem qua, trong đầu có ấn tượng, vì vậy thấy hai mẹ con họ vừa đến, lập tức nghênh đón, chào một cái chào quân đội, “Chị dâu khỏe.”. Nhanh chóng nhận lấy hành trang từ trong tay Trần Mai, đặt vào trong xe, anh mở cửa xe mời Trần Mai lên.
Trần Mai ôm đứa bé lên xe, nhìn anh lái xe một cái, "Đại đội trưởng của anh không đến sao?"
“Báo cáo chị dâu, đại đội trưởng đang có công chuyện, không thể đi được, nên phái em tới đón chị dâu.”
“Ồ, như vậy sao. Công việc quan trọng hơn.” Trần Mai ngồi xe lửa đã lâu cũng có chút mệt mỏi, không còn tinh thần để nói chuyện, có vẻ hơi lười biếng. Trình Hóa vừa lái xe, đuôi mắt cũng không ngừng quét qua Trần Mai, thấy bộ dạng Trần Mai giống như là đang mất hứng, trong lòng có chút lo lắng, không phải là tức giận với đại đội trưởng rồi chứ?
“Chị dâu, một mình chị ôm đứa bé đến đây, nhất định rất vất vả. Đại đội trưởng của tụi em mặc dù nghiêm túc, nhưng tính tình lại tốt, đối xử với cấp dưới cũng không tệ, mọi người ai cũng rất thích đại đội trưởng, lần này chị dâu tới đây, vốn là đại đội trưởng muốn đích thân đi đón, nhưng lại nhất thời có chuyện, nên thật sự là đi không được.”
Trần Mai bật cười, “Tôi biết mà. Chú đồng chí, ngày thường chồng của tôi nói năng vô ý, xin mấy chú lượng thứ cho.”
Trình Hóa vừa mừng vừa lo, “Chị dâu nói gì vậy, đại đội trưởng là người tụi em tôn kính nhất.”
Trần Mai chỉ nghĩ anh đồng chí này đang nói đùa, nên không để trong lòng, vừa cười vừa hỏi chuyện cuộc sống hằng ngày của chồng mình.
Hà Tiểu Vi bị một tràng “Chị dâu khỏe” đánh thức, Hà Tiểu Vi ngáp một cái, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy trước mặt là một hàng binh lính, bị sợ hết hồn, vốn là ý thức đang ngủ gật cũng tỉnh táo lại.
Các chiến sĩ thấy đứa nhỏ trong ngực Trần Mai đã tỉnh, còn mở to đôi mắt tròn vo của mình nhìn bọn họ, nó không hề có chút ý nghĩ muốn khóc nào, thì ai nấy đều nhao nhao tranh nhau muốn nhìn đứa nhỏ trong ngực Trần Mai.
Đầu Hà Tiểu Vi cử động nhìn chung quanh, rốt cuộc thì ai mới là cha mình nha?
"Em đã đến rồi."
"Ừ."
"Đi vào nhà trước đi."
Hà tiểu Vi trợn tròn mắt, cái này. . . . . . người nói năng đơn giản như vậy là cha cô sao? Có thể đoán được, sẽ rất khó thu phục cha nuôi nha.
Hướng Khai Hoa dắt vợ con mình trở về ký túc xá, hiện tại đã sớm qua giờ cơm tối ở quân ngũ, Hướng Khai Hoa cầm chén của mình, “Anh đi phòng ăn xem thử còn có gì để ăn không.”
Trần Mai gật đầu một cái, “Anh đi đi. Bây giờ thời gian cũng không còn sớm nữa, anh đừng làm phiền người khác, có cái gì thì lấy cái đó là được.”
Hướng Khai Hoa ừ một tiếng thì đi.
Trái tim nhỏ bé của Hà Tiểu Vi bị đả kích, từ đầu đến cuối người cha mới này của cô chưa hề nhìn qua cô một cái a. Trước khi tới đây, mỗi ngày cô đều tin tưởng vào bộ dáng trắng trẻo béo mập của mình, không có khả năng không túm chặt trái tim của cha nuôi, nhưng thực tế thì máu chảy đầm đìa mà, hình như cha nuôi rất không thích cô a!
Ở nhà ăn, Lưu Minh Tuấn đã nhờ cấp dưới giúp đỡ, thấy Hướng Khai Hoa đi tới, “Đội trưởng, không còn gì để ăn, em đã nhờ Tiểu Trương làm tô mì, anh mang về cho chị dâu ăn đi.”
Nhìn sắc mặt Hướng Khai Hoa có chút khó coi, Lưu Minh Tuấn biết anh ta không thích chiếm tiện nghi của cơ quan, cũng không thích dùng quyền thế chèn ép người khác, nên mau chóng mở miệng nói. ”Chính xác không sao, chị dâu là nữ gia quyến, không so được với quân nhân chúng ta, nhưng chẳng qua chỉ là một tô mì thôi.”
“Đại đội trưởng, mọi thứ tốt lắm, chị dâu có ăn cay hay không?” Ban cấp dưỡng đồng chí Tiểu Trương vui vẻ hỏi, đây chính là nấu cho vợ của đại đội trưởng Hướng nha, thật là làm cho tân binh Tiểu Trương rất tự hào.
“Để một ít thôi”
Hướng Khai Hoa bưng bát mì, trợn mắt nhìn bạn chí cốt