Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

đã nói rồi, em không ngại tuổi. Hơn nữa, anh cũng đâu có chán ghét em đúng không, nam chưa cưới, nữ chưa gả, cùng nói chuyện yêu nhau cũng đâu có phạm pháp. Em đã là một người trưởng thành, biết mình đang làm gì, cũng không phải là nói đùa.”
Lý Bác thở dài, “Hướng Vi, anh hy vọng em hãy trở về suy nghĩ cho thật kỹ.”
Hướng Vi hít thở sâu, một tay cầm tay nắm cửa xe, quay đầu nhìn Lý Bác, “Em biết chuyện ngày hôm nay quá mức bất ngờ, như vậy đi, ba ngày sau, nếu như anh đồng ý, thì hãy gọi điện thoại cho em. Còn nếu như anh không đồng ý thì hãy coi như chưa từng xảy ra chuyện gì và vẫn cứ tiếp tục cuộc sống của anh, em sẽ tự hiểu được. Từ nay về sau, sẽ không làm cho anh cảm thấy khó xử nữa, thật xin lỗi.” Hướng Vi nói xong liền mở cửa xuống xe.
Lý Bác nhìn vị trí bên cạnh trống trơn, có chút khó chịu, đưa tay lần mò ra điếu thuốc, châm lửa, vội vã hút vài hơi, mới thở phào một cái. Gió thổi vào bên trong qua khe hở cửa sổ, mang đến một chút ớn lạnh, Lý Bác vứt điếu thuốc chưa hút hết ra ngoài, vẫn ngồi tại vị trí ghế lái liên tục cau mày.
Từ cửa sổ phòng ngủ nhìn xuống, Hướng Vi có thể nhìn thấy chiếc xe đang dừng bên đường, vẫn chưa lái đi, tay nắm thật chặt rèm cửa. Qua khoảng nửa tiếng, chiếc xe kia mới lái đi, Hướng Vi hít vào một hơi, có phần mệt mỏi nằm trên giường, lặng lẽ nhìn chùm đèn treo trên trần nhà, mà thôi, tất cả tuỳ duyên số đi.
Mấy hôm nay, mỗi ngày Hướng Vi đều nhìn điện thoại, đợi đến ngày thứ ba, đã mười giờ tối rồi, điện thoại vẫn không có gọi cuộc đến như cũ, Hướng Vi cười cười tự giễu, cầm điện thoại bỏ vào trong túi áo, chẳng qua là bị từ chối thôi mà, có gì ghê gớm đâu chứ.
Mười một giờ rưỡi, cuối cùng Lý Bác cũng quyết định gọi điện thoại cho cô.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Hướng Vi vội vàng lấy ra nhìn, thấy biểu thị tên cuộc gọi đến đúng là anh, Hướng Vi để xuống lòng thấp thỏm, cầm điện thoại ra khỏi phòng, đi về phía cầu thang.
“A lô……..”
Lý Bác nghe thấy âm thanh của cô, trầm mặt một hồi, “Là anh….”
“Em biết.” Hướng Vi đi đến cửa cầu thang, mới dựa vào vách tường khẽ thở dốc.
“Em làm sao vậy?”
“Không…Không có chuyện gì, chỉ là em ra ngoài cửa cầu thang đứng thôi.”
Lý Bác ừ một tiếng, trầm mặt trong chốc lát rồi mới nói: “Hướng Vi, anh lớn hơn em tám tuổi, em khẳng định?”
“Đúng vậy, khẳng định.”
Lý Bác nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ, “Hướng Vi, đã gần mười hai giờ rồi, đi ngủ đi.”
Hướng Vi nhíu mày, “Anh……”
“Anh nghĩ, chúng ta có thể thử xem. Được rồi, mau đi ngủ đi, đừng để bị cảm.”
Hướng Vi kéo miệng cười, “Được rồi, em đi ngủ đây, anh cũng đi ngủ sớm đi, ngủ ngon.”






Hướng Vi thuộc kiểu người không thích có người bên cạnh, cho nên mặc dù hai người đang yêu nhau, Hướng Vi cũng chưa bao giờ nói anh nhất định phải vì cô mà làm cái gì đó, vừa thân mật lại vừa duy trì khoảng cách, vẫn cứ khăng khăng giữ mình. Trong lòng Hướng Vi, đàn ông thì không thể cưng chìu, càng cưng chiều họ lại càng kiêu ngạo, phải khi nóng khi lạnh, nên đánh thì đánh, thỉnh thoảng lại dịu dàng dụ dỗ.
Con người mà, đã gặp chuyện vui thì tinh thần thoải mái, Hướng Vi cũng không ngoại lệ, cả ngày đều vui tươi hớn hở. Ngày 25 tháng 12 là sinh nhật của ba Hướng Vi, cũng đã bốn mươi bảy tuổi, cho dù cơ thể rất khoẻ, gân cốt rắn rỏi, khung xương vững chắc, vẫn khó tránh khỏi trên mặt đã bắt đầu tích tụ nếp nhăn, nhưng đặc biệt là tóc vẫn còn rất dầy và đen, nhìn bên ngoài căn bản không giống người đã bốn mươi bảy tuổi.
Hôm nay, bởi vì đồng đội của ba cũng tới, nên đồ dùng trong nhà đã được thay đổi vị trí, làm cho phòng khách có vẻ rộng rãi hơn nhiều, cũng đã sớm quét dọn vệ sinh sạch sẽ, chỉ còn chờ khách đến mà thôi.
Người đến đầu tiên dĩ nhiên là cha nuôi, mẹ nuôi. Mẹ nuôi liền vào bếp giúp nấu ăn. Đợi đến khoảng mười giờ sáng, có vài người lục đục đến, hai vợ chồng nhà chú Chu cũng tới, Diệp Hân tới thì đi thẳng đến phòng bếp, nhìn thấy Hướng Vi đang rửa rau thì cười nói: “Ơ, tiểu công chúa nhà chúng ta mà cũng biết nấu cơm à?”
Trên mặt Hướng Vi tràn đầy ý cười, “Dì Diệp trêu ghẹo con.”
Dựa vào chỗ trống trên ban công, trên sàn có một cái nệm. Lúc trước, đây chính là nơi Hướng Vi thường hay bày ra để pha trà. Hướng Vi bưng một ít đi qua, lại đem từng cái bộ đồ trà bố trí thật tốt.
Hướng Khai Hoa liếc mắt nhìn con gái một cái, nói: “Con lại nghịch ngợm.”
Trên mặt Khâu Thịnh Trạch mang theo ý cười, nhìn Hướng Khai Hoa nói: “Lão Liên Trưởng, đây là Vi Vi hả, đã lớn như thế này rồi à?”
Hướng Khai Hoa gật đầu, “Đây đúng là con gái của tôi. Vi Vi, đây là chú Khâu.”
Khoé miệng Hướng Vi giật giật, thầm nghĩ trong lòng, giả bộ đi, cứ giả bộ đi, rõ ràng trong thời gian huấn luyện quân sự còn tìm cô nói chuyện rất nhiều, bây giờ lại lấy dáng vẻ ngạc nhiên như lần đầu gặp mặt, thật là giỏi đóng kịch.
Hướng Vi lễ phép kêu một tiếng “Con chào chú Khâu ạ.” Lại tiếp tục loay hoay với chỗ ngồi của mình
“Vi Vi, đây là cháu muốn biểu diễn nghệ thuật pha trà?”
“C