Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
ăm ba chính thức bắt đầu.
Hướng Vi rất buồn rầu, chuyện khổ như thế tại sao lại xảy ra trên người cô chứ. Bạn hỏi vì sao ư? Đơn giản là vì Hướng Vi sau một thời gian ngắn nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy bản thân mình có chút bất thường. Tổng hợp lại so với chính mình trong khoảng thời gian gần đây, Hướng Vi khóc không ra nước mắt, vị thầm mến, nói đơn giản là cô đang gặp loại tình huống này.
Đối với kết quả này, Hướng Vi rất ngạc nhiên, cảm giác không biết có phải mình đã nhầm rồi hay không, sau khi nghe mấy chị em dùng những lời lẽ ngọt ngào nói về “Quá trình yêu đương” lúc trước, Hướng Vi bối rối….
Những chuyện như thế này mà kìm nén trong lòng sẽ rất khó chịu, mặc dù đến bây giờ cô cũng không muốn tìm hiểu tại sao mình lại có suy nghĩ đó nữa.
Lần này trở về, mặt mày Trịnh Lộ Lộ rất hồng hào, tìm hiểu nguyên nhân, thì ra là yêu đương, chỉ tiếc rằng người này không phải là anh Lưu Khải. Hôm nay, Hướng Vi hoàn toàn trở thành một người cô đơn rồi.
Ngày 7 tháng 11 năm 2002, trước khi bước vào nhà hàng, Hướng Vi hít thở sâu mấy cái. Hôm nay, cô đã gọi điện thoại cho Lý Bác nói muốn mời anh ăn cơm với mục đích là cảm ơn anh chuyện giúp đỡ lần trước. Trong khi gọi điện thoại, Hướng Vi rất khẩn trương, phía bên kia im lặng một thời gian ngắn mới nói một tiếng được. Sau khi cúp điện thoại, cô phát hiện hình như mình quá bạo gan rồi.
Hướng Vi bước vào nhà hàng, đảo mắt một vòng, anh ấy chưa đến. Nhìn đồng hồ trên tay một chút, thời gian vẫn còn sớm, Hướng Vi cởi áo khoác ngoài và khăn quàng cổ gác trên ghế, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn đoàn người đang qua lại trên đường.
Đúng sáu giờ rưỡi, Lý Bác lái xe tiến vào bãi đậu xe, đi thẳng vào nhìn quanh nhà hàng một chút, rất rõ ràng cô ấy cũng đã nhìn thấy anh, đang vẫy tay về phía bên này.
Thấy anh vẫn còn mặc Âu phục thắt cà-vạt, Hướng Vi phỏng đoán chắc anh mới vừa xong việc từ công ty chạy tới.
“Thật xin lỗi, anh đến muộn.”
Hướng Vi cười lắc đầu, “Không có, em cũng vừa mới tới.”
Bữa cơm này, Hướng Vi ăn rất vui vẻ, thực ra Lý Bác là người rất có năng lực nói chuyện. Lúc ăn cơm, anh kể rất nhiều về chuyện trước kia, đã từng đi đến nơi nào đó du lịch, gặp những chuyện gì thú vị, v.v... Hướng Vi cười rất vui sướng khi được hiểu thêm một chút về anh, giữa chừng cũng sẽ nói xen vào vài câu.
Lẽ ra, bữa cơm này là do Hướng Vi mời, nhưng kết quả Lý Bác lại trả tiền, với rất nhiều lý do như là cô còn nhỏ, chưa ra ngoài xã hội, v.v… Cuối cùng, Lý Bác thấy tiểu nha đầu này mất hứng thì vỗ vỗ đầu cô cười nói: “Được rồi, mau lên xe nào, anh đưa em về nhà.”
Nơi này cách nhà Hướng Vi khoảng mười phút đi xe, Hướng Vi bảo anh dừng xe bên ngoài khu phố, không dám để anh lái xe vào trong.
Hướng Vi nhìn ra bên ngoài cửa sổ một chút, không xuống xe, rồi quay qua nhìn Lý Bác, thấy anh cũng đang nhìn mình, Hướng Vi lấy hết dũng khí mở miệng hỏi: “Đàn anh, anh đã có bạn gái chưa?”
Lý Bác vô cùng kinh ngạc nhìn Hướng Vi, nhíu mày, sau cùng là lắc đầu, “Vẫn chưa có, em hỏi cái này làm gì?”
Sắc mặt Hướng Vi đỏ lên, bị anh nhìn chằm chằm trong chốc lát không nói ra lời, len lén đưa tay hung hăng cấu đùi mình một cái, rồi nhanh chóng nhìn anh nói: “Đàn anh, em thích anh, em có thể làm bạn gái anh được không?”
Không khí trong xe rất yên tĩnh, Hướng Vi nói ra câu đó trái lại cũng không khẩn trương như mình tưởng, rất bình tĩnh nhìn Lý Bác. Lý Bác bị lời nói của nha đầu này làm cho giật mình, chẳng qua thần sắc kinh ngạc cũng thu lại rất nhanh, nhìn cô, “Hướng Vi, loại chuyện như thế này không thể đem ra đùa giỡn.”
“Anh cho rằng em đang nói giỡn? Em cũng đã mười tám tuổi, tự có suy nghĩ của chính mình, là người trưởng thành, em biết mình đang nói gì, làm gì. Bây giờ, em chỉ muốn biết là anh đồng ý hay từ chối mà thôi. Yên tâm, nếu như anh từ chối thì em cũng sẽ không quấn lấy anh không tha. Con người của em từ trước đến giờ đã cầm lên được thì cũng buông xuống được.”
Từ trước đến giờ đã cầm được thì buông được…….. Lý Bác nhìn Hướng Vi, như vậy rất phù hợp với tính cách của cô, như trong truyện tranh cũng vậy, toàn bộ nhân vật nữ chính đều có tính khí dám yêu dám hận.
Lý Bác hơi nhíu mày, trong lòng cũng có mấy phần rung động, chẳng qua là…. Lý Bác không có cách nào liếc nhìn Hướng Vi một cái, “Hướng Vi, em phải biết rằng, hiện giờ em chỉ mới mười tám, anh lớn hơn em đến tám tuổi, em vẫn còn là một cô bé thôi.”
“Cô bé? Có mà gặp quỷ ấy, em đã nói rồi, em biết mình muốn cái gì. Hôm nay, em nói ra lời này không phải là thiếu suy nghĩ, mà đã suy nghĩ mấy tháng rồi mới đưa ra quyết định. Nhưng nếu anh chỉ cảm thấy có vấn đề về tuổi, thì anh không cần để ý, dù sao em cũng không ngại.” Hướng Vi mở to hai mắt nhìn anh, trong lòng nhảy thình thịch.
Lý Bác thấy cô bé bướng bỉnh nhìn mình, không biết làm sao, nói: “Hướng Vi, tình cảm không phải dựa vào cảm xúc nhất thời, em có hiểu rõ gì về anh không? Hướng Vi, yêu cầu này của em anh không làm được.”
Hướng Vi hừ một tiếng, “Em hiểu, kỳ thực trong lòng anh đừng quấn quýt về vấn đề tuổi tác, em