pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.

c người muốn làm gì?”
“Ô……Tuyệt nha……Ha ha…. Anh rất thích giọng điệu này…..” Nói xong còn cùng tên béo kia liếc mắt nhìn nhau.
Hướng Vi lắc lắc đầu không cho phép Lộ Lộ uống, quay đầu nhìn về phía sàn nhảy, mấy người kia vẫn chưa trở về, toàn bộ túi đều đặt ở đây, TMD sao hôm nay lại xui xẻo như vậy chứ.
“Em gái nhỏ, đến đây, uống vơi anh một ly, bảo đảm cho em……..Oái, oái…. Tay của tao.”
Một tay Lý Bác bóp chặt cổ tay hắn, nhìn Hướng Vi không chớp mắt, “Sao em lại đến chỗ này?”
“Đàn…… Đàn anh! Cái đó em…… Em đến đây cùng với bạn học.”
Lý Bác cau mày quét mắt nhìn Hướng Vi từ trên xuống dưới, “Nhìn lại em xem, em đang mặc cái gì vậy?”
“Oái, tay của tao…..”
Ánh mắt Lý Bác nhìn người đàn ông đang rống to, chỉ cảm thấy buồn nôn, tay vừa dùng thêm chút sức, liền nghe thấy âm thanh la hét thê thảm của hắn, tay của hắn đã bị…….Gãy!
Lý Bác đạp một đạp hắn đã ngã ra đất, “Còn không mau cút.”
Tên mập vội vàng kéo tên gầy chạy thật nhanh, gây náo loạn như vậy, mấy người khác ở sàn nhảy cũng đã quay trở lại.
“Đàn…… Đàn anh khỏe….”
Uông Viễn mở miệng nói: “Những người này…… Đều là đàn em của cậu?”
Lý Bác ừ một tiếng, nhìn bọn họ, “Còn không mau đi về.”
Mấy cô gái cầm túi bước đi trước, Hướng Vi đỡ tay Lộ Lộ, nhanh chóng theo sau, không ngờ cô đi giày cao gót không vững, bỗng chốc té trên mặt đất, còn bị trật chân. Đi đôi giày cao bảy xen-ti-mét, trước khi đến đây chân cô đã đau rồi, bây giờ lại càng đau đớn hơn. Trong chốc lát, Hướng Vi ôm chân Lộ Lộ thở nặng nề.
“Tiểu Lục, Tiểu Lục, em không sao chứ?” Lộ Lộ lo lắng hỏi
Trên đầu Hướng Vi, mồ hôi lạnh túa ra, bà nội cái con gấu, làm sao lại xui xẻo như vậy chứ.
“Trật chân thôi, không có chuyện gì.” Hướng Vi nhịn đau nói.
“Vậy…….. Em có thể đi được không, Tiểu Lục?”
Uông Viễn vỗ vỗ bả vai người anh em, “Đàn em của cậu bị….. Trật chân.”
Lý Bác đưa mắt nhìn bọn họ, quay qua nói với Uông Viễn: “Xe của cậu rộng hơn, câu đưa các cô ấy về đi.”
Lý Bác đi tới, nhìn đồng hồ trên tay, đã 9 giờ 20 rồi, “Anh đưa Hướng Vi đi bệnh viện kiểm tra, mọi người hãy ngồi xe cậu ấy về trường trước đi.”
Cuối cùng, Hướng Vi theo Lý Bác đến bệnh viện, Vương Đan và bạn trai không về trường học nên trên xe Uông Viễn chỉ còn lại Lưu Hàm và bốn người khác.
Lý Bác ngồi vào ghế tài xế, đưa áo khoác của mình cho Hướng Vi, “Em mặc vào đi.”
Vẻ mặt Hướng Vi đen thui, cầm áo mặc vào người, kéo sát lại.
Gần mười phút sau, Hướng Vi nhỏ giọng kêu lên: “Cái đó….. Đàn anh……….”
“Ừ……”
“Cái đó……… Đàn anh, say rượu không được lái xe.”
Lý Bác siết chặt tay lái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đã biết say rượu không thể lái xe, tại sao còn đến đó hả? Lại ăn mặc như thế này nữa, em muốn làm gì?”
Hướng Vi không biết làm sao, “Cái đó…….Tại các chị ấy bắt em phải mặc như thế này đó chứ, em có muốn mặc đâu.”
Quả thật, Lý Bác muốn cạy đầu của cô bé này ra xem rốt cuộc là cô đang suy nghĩ cái gì! Hít sâu một hơi, Lý Bác mặc kệ cô, chuyên tâm lái xe.
Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra một lát, thì không có vấn đề gì nghiêm trọng, bôi ít thuốc, dặn dò Hướng Vi phải chú ý việc hàng ngày để không ảnh hưởng đến vết thương. Sau đó, hai người rời khỏi bệnh viện, Hướng Vi xách đôi giày cao gót trên tay, cô không dám ăn mặc như thế này đi bộ trên đường.
Lý Bác đợi Hướng Vi ngồi lên xe rồi mới hỏi: “Nhà em ở đâu? Anh đưa em về.”
Sắc mặt Hướng Vi tái đi, “Đàn anh…… Đừng đưa em về nhà được không? Ba mẹ sẽ đánh em chết mất, em thề, từ nay về sau sẽ không bao giờ đến quán bar nữa. Đàn anh…… Anh giúp người thì giúp cho trót đi, tiễn phật phải tiễn đến Tây phương chứ, em sẽ điện thoại nói với mẹ sáng mai về.”
Nếu để cho ba mẹ thấy cô ăn mặc như thế này, lại đi với một người đàn ông….. Chúa ơi, cái mạng nhỏ này của cô liệu có còn giữ được không?
Lý Bác nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ, “Vậy bây giờ em muốn đi đâu? Quay về trường học?”
Hướng Vi lắc đầu, “Bây giờ quá muộn, hay là em đến khách sạn nghỉ một đêm?”
Lý Bác nhíu mày, nhìn cô từ trên xuống dưới, “Em tính đi khách sạn với bộ dạng này sao? Hôm nay, em muốn làm anh tức chết phải không, Hướng Vi?”
Hướng Vi không hiểu nổi tại sao anh lại tức giận như vậy, thật là không giải thích được.
Lý Bác thở dài thỏa hiệp, “Nếu như em không có ý kiến thì trước hết đến chỗ anh nghỉ tạm một đêm, sáng mai anh đưa em trở về trường học.”
Trên đường đi, Lý Bác ghé qua siêu thị mua cho cô một đôi dép lê, rồi mới lái xe về nhà. Hướng Vi có chút thấp thỏm đi theo anh vào nhà. Mười hai giờ đến rất nhanh, Lý Bác chỉ gian phòng khách cho Hướng Vi xong là không để ý đến cô nữa, xoay người trở về phòng ngủ.
Hướng Vi mở cửa phòng, nhìn về phía phòng ngủ chính đối diện đã đóng cửa, phòng khách cũng tắt đèn, cô chu môi, khập khiễng bước vào phòng tắm, rửa mặt sạch sẽ, lúc này mới cảm thấy thoải mái. Hướng Vi nhìn chính mình trong gương, làm một cái mặt quỷ, mới trở về phòng đi ngủ.






Cuộc sống nghỉ hè nóng hừng hực vừa xong, cuộc sống ĐH n