Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.
đưa tay vào túi sờ sờ, sờ soạng một hồi lâu mới lấy ra, Hướng Vi nhận lấy, mở khóa cửa, cực kỳ mệt mỏi mới dìu anh vào trong giường, không kịp nghỉ ngơi lại đi vào phòng bếp đun nước nóng.
Chờ Hướng Vi trở lại phòng ngủ, tên kia đang nằm ở mép giường nôn, mùi vị thật là khó ngửi. Hướng Vi trừng đôi mắt to nhìn chằm chằm, đi tới, “Này, anh không sao chứ?”
“Nôn…”
Hướng Vi vội vàng chạy vào phòng tắm lấy khăn lông, bưng một chậu nước nóng ra. Chu Thần Dật nằm thẳng đơ trên giường, Hướng Vi thở dài, vắt khăn lau mặt, lau tay cho anh, mới phát hiện trên quần áo cũng dính không ít vết bẩn, Hướng Vi cau mày cởi áo anh ra, rồi kéo chăn đắp kín anh lại, cầm cây lau nhà thu dọn chiến trường anh gây ra, rồi đem quần áo anh đi giặt sạch sẽ, lúc này nhìn thời gian cũng đã mười hai giờ.
Sau khi thu dọn xong tất cả, Hướng Vi mới có thời gian nghỉ ngơi một lát, nhà cửa cũng không lớn, một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp và một nhà vệ sinh, nhưng mang một người ở cũng được coi là rộng. Vốn là Hướng Vi cũng muốn mua một căn nhà nhỏ như vậy, nhưng mà sau đó Julie nói chỗ ở của chị rộng rãi, bảo Hướng Vi đến ở cho vui, nên cô mới không mua nhà.
Khi Chu Thần Dật tỉnh lại là ba giờ ba mươi sáng, bật đèn đầu giường lên, ngồi trên giường mới phát hiện trên người không mặc áo, đứng dậy mở hộc tủ, lấy một cái áo sơ mi mặc vào rồi mới mở cửa phòng đi ra ngoài, nhìn thấy Hướng Vi đang ngồi thiếp đi trên ghế sa-lon, trên người đắp một cái mền.
Chu Thần Dật vỗ vỗ đầu còn có chút chóng mặt, đi tới, khom người xuống cẩn thận ôm cô vào trong ngực đi vào phòng ngủ, đắp kín mền cho cô, Chu Thần Dật ngồi ở mép giường lẳng lặng nhìn cô.
Bộ dáng thường ngày của Chu Thần Dật lúc nào cũng lạnh lùng nhưng bây giờ khóe miệng lại hàm chứa vui vẻ, nếu Hướng Vi tỉnh lại, nhất định sẽ phát hiện người này không giống như bình thường.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn cô với khoảng cách gần như vậy, không thể không thừa nhận, với đàn ông mà nói đây là một khuôn mặt xinh đẹp, mặc dù đã hai mươi lăm tuổi, nhưng da quả thật rất tốt, vô cùng mềm mại, phỏng chừng cùng cô ngày trước ở thủ đô có quan hệ rất lớn.
Anh nhớ khi còn nhỏ, cô bé này chỉ thích trốn tránh người trong đại viện bọn anh, nếu tình cờ gặp cũng chỉ lên tiếng chào hỏi, rồi vội vàng chạy mất, giống như bọn anh là độc xà thú dữ không bằng. Cô cũng không thích đám người bọn anh, điều này rất rõ ràng. Mấy năm đó cô xa lánh đám người ở đại viện, ngay cả lúc đi học cũng tìm chỗ rất xa. Lúc nào thì anh để ý đến cô? Lần đầu tiên gặp mặt cô quả thật đã để lại ấn tượng cho anh, sau nữa gặp lại, phong cách hành sự của cô bé này cùng những cô gái khác trong đại viện khác biệt rõ ràng, anh ở một bên lặng lẽ nhìn, chỉ là muốn nhìn xem một chút cô bé có gì mà khác biệt, lúc đó được nghe nhiều nhất chính là “Con gái nhà họ Hướng rất thông minh”, “Tài năng xuất chúng” các loại vân vân, sau này cô đi Bắc Kinh. Gặp lại lần nữa, cô đã một cô gái trưởng thành duyên dáng yêu kiều, xinh đẹp đứng trong phòng khách nhà anh, mỉm cười nhìn anh đi từ trên lầu xuống, khi đó anh lại nghĩ cô là con gái nhà ai mà xinh đẹp như vậy. Hóa ra cô chính là Hướng Vi.
Chu Thần Dật cười lắc đầu một cái, lúc đó anh vẫn không biết những rối rắm trong lòng mình là thứ gì, cực lâu sau này anh mới hiểu rõ những thứ mơ hồ không rõ đó chính là rung động, chẳng qua là khi đó cô đã đi Nhật Bản. Chẳng trách, khi đó anh cả lại dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn anh, đứng một bên nhìn anh hoang mang, cũng cự tuyệt nói cho anh biết. Còn có cả mẹ nữa, rõ ràng đã sớm ngấp nghé con gái nhà người ta, cũng không biết nếu bác gái biết mục đích của bà thì có còn thân thiết vui vẻ như thế này không.
Đưa tay lên khẽ vuốt nhẹ khuôn mặt của cô, Chu Thần Dật cúi đầu hôn lên má cô một cái, rồi kéo cửa phòng ngủ đi ra ngoài…
Hướng Vi bị một trận tiếng chương điện thoại đi động đánh thức, mơ mơ màng màng cầm điện thoại lên nghe, “Alo…”
“Này… Em gái Vi Vi, đã thức dậy chưa? Tối hôm qua ngủ ngon giấc không?” Julie mang theo âm thanh chế giễu truyền đến, Hướng Vi lập tức tỉnh táo, mở to hai mắt nhìn chung quanh, phát hiện mình đang nằm trên một cái giường, trở mình một cái ngồi dậy, quá tốt, quần áo vẫn còn mặc trên người.
“Chị Julie, em sẽ về ngay, tạm biệt…” Cúp điện thoại xong, Hướng Vi xoay người xuống giường, mang dép rồi đi ra cửa, phòng khách không có ai, gọi hai tiếng cũng không có ai trả lời, Hướng Vi nhíu mày, nhìn đồng hồ, đã tám giờ, xem ra Chu Thần Dật đi rồi, nghĩ đến đây, Hướng Vi thở phào một cái nhẹ nhõm, nhấc chân đi vào nhà vệ sinh, trên bồn rửa tay để một cái bàn chải đánh răng và một cái ly thủy tinh mới toanh và một tuýp kem đánh răng Vân Nam. Hướng Vi súc miệng xong, lại đi vào phòng bếp, thấy một mảnh ghi chép được dán trên cửa, “Đồ ăn sáng trên bàn, nếu lạnh thì hâm lại bằng lò vi sóng rồi hãy ăn.”
Hướng Vi lấy mảnh giấy xuống, đến trước bàn, mở ra nhìn thấy trên bàn để một bát cháo trắng, hai quả trứng gà luộc và mấy cái bánh bao hấp, Hướng Vi đưa tay sờ sờ, vẫn còn ấm, nên cũng không khách sáo mà n