Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
…
Rất nhanh đã đến năm giờ, Trần Mai nói đã đến giờ về nấu cơm, lúc này Diệp Hân mới thôi nói mà thả người, đi tới chân cầu thang gọi hai đứa trẻ, thế là hai tên tiểu tử dắt tay nhau đi xuống.
Tiểu đậu đỏ nhìn thấy Hướng Vi, hai mắt sáng lên, chạy thật nhanh tới ôm chân Hướng Vi gọi mẹ nuôi, Hướng Vi cười ngắt cái mũi nhỏ của bé. Diệp Vũ Dương đứng một bên mở to hai mắt nhìn Hướng Vi, Hướng Vi thấy đứa nhỏ này đáng yêu, nói với dì Diệp, “Dì Diệp, đây là con trai của anh Hạo Triết ạ, thật là đáng yêu.”
Diệp Vũ Dương thấy dì xinh đẹp cười với mình, vội vàng xấu hổ giấu mình vào trong ngực bà nội, Diệp Hân cười ha ha, vuốt vuốt sống lưng cháu nội, cười nói: “Đứa nhỏ này, chắc là sợ người lạ đấy.”
Hướng Vi cười ha ha một tiếng, vẫy vẫy tay với Diệp Vũ Dương rồi nắm tay Tiểu đậu đỏ theo Trần Mai về nhà.
Sau khi mọi người đi hết, Diệp Hân vội vàng gọi điện thoại cho con trai, đùng đùng mắng Chu Thần Dật trong điện thoại một trận, yêu cầu anh tranh thủ thời gian về nhà gấp, nói anh nếu như bây giờ mà không chịu về nhà, bà xã bị người ta bắt cóc mất thì chờ đó mà khóc đi!
Mấy năm nay Hướng Vi đã xông xáo bên ngoài, lần này trở về tất nhiên phải sang nhà mẹ nuôi thăm hỏi một chút. Hướng Vi để Tiểu đậu đỏ ở nhà, không mang tên tiểu tử tinh nghịch này theo.
Bây giờ Lý Hoan đã nghỉ hưu ở nhà, biết con gái nuôi sẽ đến nên đã sớm mua thức ăn để chiêu đãi cô thật tốt. Mới hơn mười giờ sáng, chuông cửa đã vang lên, Lý Hoan thật vui vẻ đi mở cửa, thấy con gái nuôi tới, Lý Hoan vui mừng cho Hướng Vi một cái ôm thật chặt.
Lý Hoan kéo Hướng Vi ngồi trên ghế sa-lon, hỏi cô mấy năm qua sống thế nào, tất nhiên Hướng Vi trả lời từng cái một. Trong lòng Lý Hoan rất vui, nhìn con gái nuôi bây giờ sống thật tốt, trong lòng cũng yên tâm.
Hướng Vi nhìn bốn phía, hỏi: “Mẹ nuôi, anh Lưu Khải vẫn chưa về ạ?”
Nhắc tới con trai, Lý Hoan thở dài, nói với Hướng Vi: “Vi Vi, bây giờ ba mẹ không quản được anh Lưu Khải của con nữa rồi. Mẹ cũng không biết tại sao nó lại trở thành cái dạng này nữa, haiz…”
Lưu Khải vừa vào cửa, liền nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên trong bếp, anh cười cười, đem đồ để trong phòng khách, đi tới cửa phòng bếp, “Mẹ, Vi Vi…”
Hướng Vi quay đầu lại nhìn, thấy một người đàn ông đang đứng tựa bên cửa cười sang sảng, Hướng Vi kinh ngạc trợn to hai mắt. Lưu Khải nháy mắt mấy cái, “Thế nào, Vi Vi, mới đi có mấy năm mà đã quên mất anh trai Lưu Khải của em rồi hả?”
Hướng Vi che miệng hét to một tiếng, bật người chạy tới, “Anh là Lưu Khải?”
“Vi Vi, không phải anh thì còn là ai nữa hả. Thật là một cô bé hư, mới đi có mấy năm thôi mà đã quên anh rồi.” Lưu Khải vừa nói vừa làm ra dáng vẻ như người bị vứt bỏ.
Hướng Vi đánh Lưu Khải một quyền, “Ha ha, đúng là anh Lưu Khải nha, anh Lưu Khải, bộ dạng của anh bây giờ thật là quá đẹp trai.”
Lý Hoan đứng một bên nhìn hai an hem cười đùa, không khỏi nói: “Xú tiểu tử, vất vả lắm em gái mới về một chuyến mà con còn trách.”
Lưu Khải cười hì hì một tiếng, sờ sờ đầu Hướng Vi, “Mẹ, không phải là do con đã nhiều năm rồi mới được gặp Vi Vi hay sao, vui mừng thôi mà.”
Lý Hoan trợn mắt nhìn anh một cái, nói với Hướng Vi: “Vi Vi, ở đây không cần con giúp nữa, con với Lưu Khải ra phòng khách nói chuyện đi.”
Hướng Vi suy nghĩ một chút, gật đầu, rồi theo Lưu Khải đi ra ngoài.
Trong phòng khách, dĩ nhiên là hai anh em muốn nói về cuộc sống của mấy năm qua, Lưu Khải hỏi Hướng Vi đã có bạn trai chưa, Hướng Vi cười cười nói vẫn chưa có, lại nghĩ tới những chuyện vừa rồi mẹ nuôi kể, cô cười nói: “Anh Lưu Khải, anh khoan hãy hỏi em, so với em anh còn lớn hơn vài tuổi, anh không vội à? Thành thật khai báo mau, anh đã có bạn gái chưa?”
Lưu Khải tựa vào lưng vào ghế sa-lon nhếch miệng cười cười, “Vi Vi, phụ nữ và đàn ông khác nhau, đàn ông kết hôn trễ một chút cũng không sao, nhưng nếu phụ nữ mà bỏ lỡ tuổi thanh xuân thì không được, hơn nữa… Anh là người đàn ông bình thường.”
Hướng Vi đầu đầy vạch đen, “Lưu, Khải!” Hướng Vi trừng to hai mắt nhìn chằm chằm Lưu Khải, nhỏ giọng nói, “Rốt cuộc là anh đang làm những gì, cũng đã lớn như thế rồi mà còn để mẹ nuôi phải quan tâm. Anh hãy nhìn xem mẹ nuôi hôm nay đi, tóc mai hai bên cũng bạc trắng, anh làm con mà thế à.”
Lưu Khải thở dài, “Vi Vi, chúng ta đừng nói những chuyện này được không? Đã lâu rồi chúng ta mới gặp nhau, đừng như vậy mà.”
Hướng Vi hận không thể bóp chết người này, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc là anh đang làm trò trống gì vậy? Anh làm bậy ở bên ngoài, anh không sao nhưng mà mẹ nuôi sẽ lo lắng cho anh, trong lòng anh nghĩ gì vậy hả? Không ngờ anh xuống biển buôn bán mấy năm lại học được những thứ lung tung vậy à?”
Lưu Khải xoa xoa huyệt thái dương, “Vi Vi, chúng ta đừng nói những chuyện này nữa được không? Chẳng qua là gặp dịp thì chơi thôi, phải rồi, nghe nói em ở Thượng Hải có mở công ty à, có gặp khó khăn gì không? Đúng lúc anh có quen biết ít cán bộ cấp cao, sau này nếu có vấn đề gì thì có thể đến