Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
gồi xuống ăn luôn.
Ăn cơm xong, thu dọn phòng bếp, rồi lại vào phòng ngủ thu dọn chăn mền ngay ngắn, nhìn quanh bốn phía không có gì không ổn, lúc này mới cầm túi lên rời đi.
“Mẹ nuôi, mẹ nuôi…”
Hướng Vi ôm lấy Tiểu đậu đỏ, cười nói: “Tiểu đậu đỏ, có muốn theo mẹ nuôi về nhà không? Sẽ có ông ngoại, bà ngoại thương yêu con.”
Tiểu đậu đỏ chớp chớp đôi mắt ti tròn, “Mẹ không cho con đi.”
“Mẹ nuôi sẽ nói chuyện với mẹ có được không?” Hướng Vi bẹo má Tiểu đậu đỏ một cái
Julie đang trang điểm trong phòng, Hướng Vi ôm Tiểu đậu đỏ đi vào, “Chị Julie, em muốn mang Tiểu đậu đỏ về nhà ở mấy ngày, chị xem có được không?”
“Khoảng mấy ngày nữa, em đã nói với mẹ là sẽ về sớm.” Hướng Vi vừa nói vừa thả Tiểu đậu đỏ xuống, sờ sờ đầu con trai, “Chị Julie, chừng nào chị đi?”
“Chị à, còn một thời gian nữa, em cũng đừng lo lắng cho chị, chị sẽ tự chăm sóc mình thật tốt.”
Hướng Vi gật đầu một cái, “Vậy thì tốt.”
“Tiểu đậu đỏ, ra ngoài trước đi, để mẹ và mẹ nuôi nói chuyện một chút.”
Tiểu đậu đỏ gật đầu một cái, lon ton chạy ra ngoài.
Julie vừa đeo hoa tai vừa nói: “Vi Vi, những cái khác chị không nói, em về Bắc Kinh thì tự chăm sóc mình cho tốt. Còn nữa, em cũng đã hai mươi lăm tuổi, năm nay trở về em còn muốn trốn tránh? Nghe chị nói, thật ra thì Chu Thần Dật cũng không tệ lắm, hiện tại ở xã hội này, chỉ cần người ta đối xử tốt với em, như thế là đủ rồi. Nói gì tôi yêu bạn, bạn yêu tôi, cái gì mà yêu đến chết đi sống lại, ha ha… Sống ở xã hội hiện tại này, thật là quá không thực tế.”
“Chị Julie, em…”
“Vi Vi, mặc dù trước kia em đã từng bị tổn thương, chị cũng hiểu, nhưng mà, đó không phải là lý do để em núp trong vỏ bọc. Em không giống chị, dù sao cũng không có ai quan tâm đến chị, nên đời này chị không kết hôn cũng không sao. Nhưng em thì khác, gia đình của em, bối cảnh của em thì không thể không kết hôn. Huống chi, con gái cán bộ cấp cao giống như em, hôn nhân ít nhiều gì cũng mang theo mùi vị lợi ích, dù sao thì cũng dùng hai mắt để chọn, không bằng chọn Chu Thần Dật, người này rất có tính kiên nhẫn, mặc dù có khó chịu, nhưng lại là người rất có trách nhiệm.”
“Chị Julie…”
“Ha ha, chị còn chưa nói hết đấy. Vi Vi, có một số việc, người ngoài cuộc sẽ ràng hơn là người trong cuộc như em. Em cũng đâu có chán ghét anh ấy đúng không? Nếu không lấy tính cách của em, nếu thật là ghét anh ấy, làm sao còn để cho anh ấy lượn lờ trước mặt em! Em thật là, lòng tự ái quá mạnh mẽ, cũng quá kiêu ngạo. Phụ nữ mà, phải ra vẻ nhu nhược lúc thích hợp, có câu nói “Trăm luyện thép uốn thành ngón tay mềm”, với đàn ông, vũ khí lợi hại nhất không phải là khuôn mặt, mà là xem em có có thủ đoạn để bọn vây quanh quấn quýt em hay không. Đàn ông chinh phục thế giới cùng lúc cũng muốn chinh phục được người phụ nữ của mình, ha ha… Ai thua, ai thắng vẫn còn chưa biết được.” Julie cười cười, lấy son tô lên môid,d,l,q,d
Hướng Vi chu miệng, ánh mắt xem thường, “Nói giống như chị hiểu rất rõ vậy.”
Julie cười hì hì một tiếng, “So với em thì chị đây thật sự là lợi hại hơn một chút.”
Hướng Vi cau mày, “Đúng, đúng, em nói không lại chị, chúc chị hôm nay có một buổi hẹn hò thật tốt.”
Julie thấy Hướng Vi đi ra ngoài, mặt mày vẫn vui vẻ như cũ, “Lại chạy, mỗi lần nói đến chuyện này em lại bỏ chạy. Xem em trở về rồi chạy đi đâu.”
Mùng tám tháng chạp, Hướng Vi mang theo Tiểu đậu đỏ trở về Bắc Kinh.
Trần Mai đã sớm đem phòng của con gái dọn dẹp sạch sẽ, từ tối hôm qua đã bắt đầu càm ràm cả một đêm với Hướng Khai Hoa. Con gái về nhà, trong lòng Hướng Khai Hoa cũng rất vui mừng, đặc ở nhà chờ chứ không đi ra ngoài.
Kim đồng hồ đã điểm qua mười hai giờ, Trần Mai nhìn một bàn đầy món ăn, trong lòng lo lắng đi tới đi lui. Hướng Khai Hoa nhìn đồng hồ nói: “Em cứ ngồi xuống chờ một chút, Vi Vi cũng sắp về rồi.”
Trần Mai trừng mắt nhìn Hướng Khai Hoa một cái, “Hơn một năm không thấy nó, anh không nhớ con gái à?” Trần Mai vừa nói lại đi tới ban công nhìn xuống.
Lại qua gần mười phút, chuông cửa vang lên, Trần Mai vội vàng đi mở cửa.
“Mẹ… Ba…”
“Vi Vi, rốt cuộc con cũng về rồi, nào, mau đi vào.” Trần Mai kéo cửa ra thấy con gái đứng bên ngoài vội vàng nói.
Hướng Vi cười cười, dắt Tiểu đậu đỏ vào nhà. Lúc này Trần Mai mới thấy con gái còn dẫn theo một đứa bé, Trần Mai nhíu mày, “Vi Vi, đứa nhỏ này là?”
Hướng Vi cười nói: “Mẹ, đây là con nuôi của con, mẹ nó có việc phải ra ngoài một thời gian, nên để cho con dắt theo con trai. Đến đây, Tiểu đậu đỏ, đây là bà ngoại, kia là ông ngoại.”
“Bà ngoại, ông ngoại…” Tiểu đậu đỏ mở đôi mắt to tròn nhìn xung quanh
Trần Mai vuốt vuốt tay, nhìn con gái, “Hôm qua con cũng không nói một tiếng là có thêm đứa bé nữa, con xem mẹ cũng không có mua cái gì cho nó cả.”
Hướng Vi cười cười, “Con đây không phải cho hai người bất ngờ sao.”
Trần Mai la trách nhìn con gái một cái, “Con đó… Ngồi máy bay lâu như vậy có đói bụng không, mau tới ăn cơm.”
Hướng Vi gật đầu một cái, sờ sờ đầu Tiểu đậu đỏ,