Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
“Đi, chúng ta đi rửa tay.”
Trần Mai thấy con gái đi vào phòng bếp, nhìn chồng một cái, nhún vai, “Anh xem con gái của anh… Haiz.”
Tiểu đậu đỏ vừa tới nhà mẹ nuôi, đối với mọi thứ đều cảm thấy xa lạ và bỡ ngỡ, có điều là miệng của đứa nhỏ này rất ngọt, mới chỉ qua thời gian một bữa cơm, Trần Mai liền coi đứa nhỏ này như bảo bối tâm can, không thương không được.
Ăn xong cơm trưa, Hướng Vi cùng trò chuyện với ba một hồi, thật sự là quá mệt mỏi, nên đành phải về phòng nghỉ ngơi một chút trước đã.
Tinh thần Tiểu đậu đỏ rất tốt, Trần Mai vừa gạt cho bé quả táo, vừa nói với Hướng Khai Hoa, “Thật là một đứa nhỏ đáng yêu mà, như thế này em phải mang theo nó đi ra ngoài dạo một vòng mới được.”
“Tiểu đậu đỏ, có muốn ra ngoài đi dạo với bà ngoại không?” Trần Mai cắt một miếng táo đưa cho bé.
Tiểu đậu đỏ mở to mắt, gật đầu một cái.
Trần Mai cười hì hì một tiếng, “Thật đáng yêu. Khai Hoa, bây giờ em mang Tiểu đậu đỏ ra ngoài một lát, chờ chút nữa Vi Vi dậy anh nói với nó là em mang Tiểu đậu đỏ sang nhà dì Diệp nhé.”
Hướng Khai Hoa bất đắc dĩ nhìn dáng vẻ như muốn lập tức đi khoe của quý của vợ, thở dài, “Được.”
Trần Mai nắm tay Tiểu đậu đỏ, “Tiểu đậu đỏ, bà ngoại dẫn con đi chơi nhé.”
Hướng Vi ngủ một giấc từ trưa thẳng đến ba giờ chiều, “Ba, mẹ và Tiểu đậu đỏ đi đâu rồi?”
“Mẹ con mang Tiểu đậu đỏ sang nhà dì Diệp rồi.”
Hướng Vi bất đắc dĩ cười cười, đi tới ngồi trên ghế sa-lon, “Ba, người nên ngăn mẹ lại.”
“Phỏng chừng đến nhà dì Diệp là để khoe khoang thôi. Từ khi trong nhà dì Diệp của con có thêm cháu trai, cả ngày mẹ con đều lẩm bẩm, lần này trở về, nếu như mẹ con có nói gì thì cũng đừng để trong lòng.” Hướng Khai Hoa nhẹ nhàng khuyên nhủ
Khóe miệng Hướng Vi giật giật, chẳng lẽ mẹ cô lại muốn buộc cô lập gia đình?
Hướng Khai Hoa lãng tránh ánh mắt của con gái, làm bộ ho khan một tiếng, “Vi Vi, ba hơi mệt nên đi nghỉ một chút.”
Hướng Vi gật đầu một cái, chờ ba trở về phòng xong, Hướng Vi nhíu mày một cái, có chuyện gì xảy ra mà cô không biết sao?
Nhìn đồng hồ, chưa tới bốn giờ, Hướng Vi suy nghĩ một chút, quyết định đến nhà dì Diệp một chuyến.
Diệp Vũ Dương hai tuổi rưỡi, thật là tò mò đối với anh trai nhỏ tóc vàng trước mắt, một đôi mắt to đen bóng không ngừng nhìn Tiểu đậu đỏ.
“Chị dâu, hôm nay Vi Vi về à?” Diệp Hân cầm sợi len mới mua đan áo cho cháu trai
“Mới về trưa nay, hơi mệt nên đi ngủ rồi.” Trần Mai cười nói
Diệp Hân nhìn Tiểu đậu đỏ một cái, “Đứa nhỏ này thật xinh đẹp, chẳng trách chị dâu lại thích nó như vậy.”
Trần Mai cười toe toét, “Đúng vậy, không biết Vi Vi nhận con nuôi lúc nào, cũng không chịu nói với chúng tôi một tiếng, hôm nay đứa nhỏ về mà tôi cũng không mua thứ gì cho nó.”
Diệp Hân yên tâm, nói với cháu trai Diệp Vũ Dương: “Vũ Dương, cùng anh trai nhỏ đi chơi đi.”
Diệp Vũ Dương gật đầu một cái, đi tới lôi kéo Tiểu đậu đỏ, hai đứa nhỏ hấp ta hấp tấp chạy lên lầu.
Trần Mai thở dài, “Haiz, Vi Vi nhà tôi cũng đã hai mươi lăm, cũng không biết tới lúc nào nó mới chịu kết hôn, sinh con, tôi thật là không gấp không được, đứa nhỏ này trời sinh tính tình giống hệt với ba nó, hỏi nó, nó nói không cần vội, không cần vội, lần này trở về nhất định phải cho nó đi xem mắt mới được.”
Trong lòng Diệp Hân khẩn trương, lập tức cười nói: “Chị dâu, bọn trẻ bây giờ đều thế cả, chị nhìn xem Thần Dật nhà em đi, cũng đã ba mươi mốt tuổi rồi, còn không phải cũng kéo dài đó sao, em đây là mẹ, trong lòng cũng gấp,nhưng mà trong lòng cũng hiểu rõ, suy nghĩ của nó mới là quan trọng nhất, em cũng không ép nó, tránh khỏi sau này vợ chồng bất hòa lại oán giận em. Chị dâu, Vi Vi nhà chị cũng còn trẻ, chị cũng đừng nên nóng nảy.”
Trần Mai thở dài, “Cũng đúng, tôi cũng không phải là ép nó, chuyện hôn nhân đại sự đương nhiên là nó chịu gật đầu thì tôi đồng ý.”
Diệp Hân vội vàng nói sang chuyện khác, hai người phụ nữ lại tán gẫu một hồi lâu mới thôi.
Hướng Vi nhấn chuông cửa, Diệp Hân để áo len trong tay xuống, đứng dậy đi mở cửa.
“Con chào dì Diệp! Mẹ con và Tiểu đậu đỏ có ở trong nhà dì không ạ?”
Diệp Hân kinh ngạc nói: “Ôi chao, là Vi Vi à, nào, mau vào nhà đi con. Con xem con đi mấy năm nay dì suýt không nhận ra đấy.” Diệp Hân vội vàng lấy đôi dép trên kệ xuống cho Hướng Vi thay.
Diệp Hân kéo tay Hướng Vi, cười đến rực rỡ, nói với Trần Mai: “Chị dâu thật là có phúc, đứa nhỏ Vi Vi này càng lớn càng xinh đẹp, thật là làm cho em hâm mộ mà.”
Thấy vẻ mặt đắc ý của mẹ, khóe miệng Hướng Vi không khỏi giật giật, cười nói với Diệp Hân, “Dì Diệp, Tiểu đậu đỏ đâu rồi ạ?”
Diệp Hân gật đầu một cái, “Ở trên lầu ấy, đang chơi đùa với Vũ Dương nhà dì.”
Hướng Vi mỉm cười nói: “Tiểu đậu đỏ rất nghịch ngợm, con chỉ sợ nó gây phiền toái cho dì Diệp thôi.”
“Nào có chứ, đứa nhỏ này rất khôn khéo, dì rất thích. Im lặng, so với Vũ Dương nhà dì thì đáng yêu hơn.”
Mấy người ngồi trên ghế salon trò chuyện, thỉnh thoảng Diệp Hân hỏi thăm cuộc sống hàng ngày trong mấy năm qua của Hướng Vi, lại hỏi con trai Thần Dật ở Thượng Hải như thế nào nữa, v.v