Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.
tìm anh.”
Hướng Vi tức giận, “Anh đừng hòng mà nói sang chuyện khác.”
Lưu Khải thở dài, nhìn Hướng Vi, “Vi Vi, tự anh có chừng mực. Em không cần lo lắng cho anh, còn về phần mẹ thì quả thật anh không phải là đứa con tốt.”
Hướng Vi đang muốn nói thêm gì đó nhưng âm thanh bảo ăn cơm của Lý Hoan truyền tới. Hướng Vi trợn mắt nhìn Lưu Khải một cái rồi mới đứng dậy đi vào phòng bếp.
Bởi vì ba nuôi đi công tác ở nơi khác nên không về, bữa trưa chỉ có ba người bọn họ. Một bữa cơm ăn rất vui vẻ, Hướng Vi và Lưu Khải cũng không nhắc lại chuyện lúc nãy, mà ở trước mặt Lý Hoan diễn rất thành công vai “Anh em tình thâm”.
Ăn cơm xong, điện thoại di động Lưu Khải vang lên, vừa nghe thấy tiếng chuông, sắc mặt Lý Hoan có chút khó coi. Hướng Vi không lên tiếng, chỉ có điều chú ý tới vẻ mặt của mẹ nuôi và Lưu Khải.
Lưu Khải cầm điện thoại di động ra ban công nhận, sắc mặt của Lý Hoan có chút tối, “Cái người đàn bà không biết xấu hổ này, còn dám tới quyến rũ con trai tôi.”
Sắc mặt Hướng Vi có chút lúng túng, chuyện này cô không tiện xen vào, người phụ nữ trong miệng của mẹ nuôi không biết là ai đây? Trong đầu Hướng Vi suy nghĩ, người phụ nữ này rốt cuộc là ai? Mà có thể làm cho mẹ nuôi tức giận như vậy, lại có quan hệ như thế nào với Lưu Khải? Hướng Vi bưng ly nước trái cây lên uống, che dấu tâm tình của mình.
Năm phút sau, Lưu Khải trở lại. Lý Hoan trợn mắt nhìn con trai một cái, “Lưu Khải, con muốn làm mẹ tức chết con mới chịu phải không?”
“Mẹ, thật sự không phải như mẹ nghĩ đâu.” Lưu Khải có chút không biết làm sao nói
“Không phải như vậy? Lưu Khải, bây giờ cánh con đã cứng rồi nên không nghe lời mẹ nữa có phải không? Mẹ cho con biết, con như vậy sớm muộn gì cũng sẽ bị người đàn bà đó làm hại, con không phải là con của mẹ. Mẹ… Mẹ làm sao lại sinh ra cái loại tai họa như con chứ…” Lý Hoan vừa nói vừa giận dữ vỗ bàn
Lưu Khải thở dài, cầm lấy áo khoác trên ghế sa-lon, “Mẹ, con còn có chuyện nên đi trước, Vi Vi em ở lại chơi với mẹ anh nha.” Lưu Khải nói xong cũng sải bước ra khỏi nhà, ở phía sau Lý Hoan giận đến mặt mũi trắng bệch, trong lòng Hướng Vi thở dài, kéo tay mẹ nuôi, “Mẹ nuôi, xin người bớt giận, bớt giận đi mà.”
Lý Hoan liếc nhìn Hướng Vi, “Làm sao mẹ lại sinh ra cái đồ khốn nạn như vậy. Bây giờ nó đã trưởng thành đâu còn nghe lời của mẹ nữa. Vi Vi, nếu còn là con gái ruột của mẹ thì tốt biết mấy.”
“Mẹ nuôi, mặc dù con không phải là con gái ruột của người, nhưng có khác gì con gái ruột đâu.”
Lý Hoan sờ sờ đầu Hướng Vi, “Đúng vậy, tuy con là con gái nuôi nhưng cũng là con gái của mẹ. Con nhìn anh Lưu Khải của con đi, hôm nay nó vì người phụ nữ đó mà không thèm nghĩ đến mẹ. Mẹ mang thai mười tháng cực khổ sinh nó ra, vậy mà bây giờ nó lại báo đáp mẹ như vậy đó. Thích ai không thích, lại có thể cùng người đã có gia đình làm bậy, làm cho mẹ mất hết mặt mũi.”
Cùng người có gia đình làm bậy? Hướng Vi như ngổn ngang trong gió, chuyện này thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của cô rồi, “Mẹ nuôi, không thể nào… Chắc mẹ hiểu lầm thôi.” Tay chân Hướng Vi có chút luống cuống
“Nhầm? Nhưng mà mẹ tận mắt chứng kiến hai người bọn họ… Thôi quên đi, đừng nói đến những chuyện dơ bẩn này nữa. Vi Vi, mẹ thấy hơi mệt nên đi nghỉ trước một chút, nếu con thấy mệt thì phòng của con vẫn còn giữ đấy.” Lý Hoan nói xong có chút mệt mỏi đứng dậy đi về phòng.
Sau khi Lý Hoan đi, Hướng Vi thở dài, đây là chuyện gì không biết nữa!
Hướng Vi ở lại ăn cơm tối xong rồi mới đi, nhưng mà Lưu Khải cũng không về nhà ăn cơm.
Về đến nhà, Tiểu đậu đỏ lật đật chạy tới ôm chân Hướng Vi, “Mẹ nuôi, mẹ nuôi…”
Hướng Vi sờ đầu Tiểu đậu đỏ, “Hôm nay Tiểu đậu đỏ có nghịch ngợm không hả?”
Tiểu đậu đỏ lắc đầu một cái, “Không có, Tiểu đậu đỏ không có nghịch ngợm, hôm nay bà ngoại dẫn con ra ngoài chơi.”
Hướng Vi cười cười, về phòng thay quần áo, lúc đi ra thấy mẹ và Tiểu đậu đỗ ngồi trên ghế sa-lon nói chuyện. Trần Mai thấy con gái đi ra, cười nói: “Vi Vi, hôm nay qua nhà mẹ nuôi, mấy ngày nay mẹ nuôi con thế nào?”
Hướng Vi lắc đầu một cái, “Thoạt nhìn không được tốt lắm. Con cũng không biết nên khuyên bà ấy như thế nào, còn về phần anh Lưu Khải, con và anh ấy cũng đã nhiều năm rồi không gặp mặt nên cũng không biết nói sao nữa.”
Trần Mai gật đầu một cái, “Lần này con trở về, có thời gian thì qua chơi với mẹ nuôi con đi, cô ấy cũng thật không dễ dàng gì.”
Hướng Vi gật đầu một cái, sờ sờ đầu Tiểu đậu đỏ, “Tiểu đậu đỏ, con nên tắm rửa sạch sẽ rồi, đi, mẹ nuôi tắm cho con nha.”
“Tắm rửa sạch sẽ. tắm rửa sạch sẽ…”
Mấy ngày nay Tiểu đậu đỏ theo chân Hướng Vi ngủ chung, tiểu tử này buổi tối ngủ thường quẫy đạp lung tung, một đêm bắt mình phải tỉnh dậy mấy lần mới chịu.
Ngày hôm sau, Hướng Vi cùng mẹ mang theo Tiểu đậu đỏ ra ngoài chơi, Tiểu đậu đỏ mở đôi mắt to nhìn chung quanh, xem cái này một chút, lại nhìn cái kia một hồi, vốn là Hướng Vi còn lo lắng đứa nhỏ này sẽ sợ người lạ, nào đâu biết đứa nhỏ này không sợ trời không sợ đất, so với lúc nó ở Thượng Hải lại càng vui hơn.
Khí trời lạnh, n