Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.
mới rời thuyền liền trực tiếp được chuyển tới đây bằng máy bay, nên so với ăn ở Thanh Đảo có khi còn tươi ngon hơn.
Đương nhiên, người bán hàng bao giờ chẳng khoe hàng mình tốt, đâu chẳng thế. Chẳng qua quán này giá cả cũng khá vừa phải. Hai người ăn cả đống hải sản như thế mà mới hết có hơn một trăm tệ. Lúc trả tiền, Tiêu Thỏ một hai đòi trả tiền vì mình ăn nhiều. Lăng Siêu dĩ nhiên không chịu đồng ý, tranh cãi một lúc, Tiêu Thỏ bỗng nóng cả đầu phát ngôn một câu. “Tiền anh cũng chính là tiền của em, anh còn tranh trả với em làm gì?”
Vừa dứt lời, cả hai người đều ngây người sững sờ.
Sự im lặng ngắn ngủi trôi qua, kẻ nào đó cong cong khóe môi, cười gian xảo nhét ví tiền vào tay Tiêu Thỏ. “Bà xã, em nói rất đúng, từ nay về sau ra ngoài, em trả tiền hết.”
Tiêu Thỏ. “……”
Từ đó về sau, mỗi lần hai người ra ngoài, quả nhiên đều do Tiêu Thỏ rút tiền ra trả, đương nhiên là rút từ ví tiền của Lăng Siêu. Có điều đó là chuyện về sau, tạm thời không bàn tới.
Tuy không được đi Thanh Đảo, nhưng ít nhất cũng có thể nếm thử tư vị đi chơi ‘giả Thanh Đảo’, Tiêu Thỏ coi như tâm nguyện cũng hoàn thành, hôm sau lại tay xách nách mang chuẩn bị quay về trường.
Hôm đó vừa đúng là cuối tuần, hai nhà đã khởi hành đi Thanh Đảo cùng đoàn du lịch từ sớm. Tiêu Thỏ cô đơn lạc lõng một mình xách hành lý ra ga tàu, khỏi nói cũng biết tâm trạng nàng sầu não tới mức nào.
Tới ga, người chờ tàu cũng không nhiều lắm, nàng mua vé chuyến mười giờ tới thành phố Z, chờ tới khi tàu hỏa vào sân ga, cũng chỉ có hơn mười người lục tục kéo tới xếp hàng lên tàu.
Tất cả đều bình lặng bằng phẳng không có gì đặc biệt. Mãi tới khi nàng tìm được chỗ của mình, để hành lý lên giá đỡ trên đầu, chuẩn bị ngồi xuống, bỗng một bà lão gọi nàng lại.
“Cô bé, cô giúp già xếp hành lý được không?”
Hóa ra bà lão này đi tàu có một mình, không đủ sức để hành lý lên giá đỡ trên đầu, gọi ai cũng không chịu giúp, mãi tới khi thấy Tiêu Thỏ chỉ một mình cũng dễ dàng xếp hành lý lên trên mới tới hỏi thử.
Tiêu Thỏ không nói hai lời lập tức đồng ý. Một người già cả thế này, giúp bà ấy một chút cũng là đúng thôi, thế là nàng thoải mái hỏi lại. “Thế hành lý của bà ở đâu?”
“Trong này.” Bà lão vừa đứng tránh qua một bên, Tiêu Thỏ liền tròn mắt trợn ngược.
Nào túi to túi bé, thùng có, bao tải có, thậm chí còn một chậu lan quân tử! Hic, rốt cuộc bà ấy làm thế nào mà mang hết đống đấy lên tàu một mình chứ?
Tiêu Thỏ toát mồ hôi, thử nhấc một thùng.
Ack… Hơi bị quá nặng thì phải! T_____T
Sức Tiêu Thỏ vốn không hề yếu ớt, có điều hành lý của bà lão kia quả thật quá nặng, bảo nàng một mình để hết đống đồ ấy lên giá, quả thật hơi có chút khó khăn. Có điều nàng đã đồng ý với người ta, hẳn không nên đổi ý thế chứ? Tiêu Thỏ không còn cách nào khác, đành phải cố gắng nâng thùng lên trên, đã thế cái đám lữ khách ăn không ngồi rồi đằng kia lại làm ra vẻ không liên quan tới mình nghênh nghênh ngang ngang, thấy một cô gái như nàng nặng nề xếp đồ cũng không chịu tới giúp một tay.
Mắt thấy mình sắp không đỡ nổi nữa, Tiêu Thỏ bỗng thấy hai bàn tay đỡ lấy cái thùng trong tay nàng.
Tiêu Thỏ quay ra nhìn, suýt nữa hét lên.
Lăng Siêu!?
QUẢ THẬT LÀ DÀY VÒ NGƯỜI TA MÀ!
Tiêu Thỏ hoàn toàn không đoán trước được là Lăng Siêu ấy vậy mà lại từ bỏ chuyến du lịch với người thân để về trường học cùng với mình. Mà đặc biệt nữa là, cái kẻ này cứ im ỉm đi chả nói gì với nàng cả, chờ tới lúc nàng lên tàu mới lù lù xuất hiện cho nàng một bất ngờ lớn, rõ ràng là đã có mưu đồ tử tế từ trước!
Do đó Tiêu Thỏ nhà ta vốn phải vô cùng vui vẻ thích thú, lại có chút buồn bực trong lòng, sao tự dưng lại cảm giác như mình bị hắn lừa gạt lần nữa nhỉ?
Chờ Lăng Siêu giúp bà lão kia xếp hết hành lý lên giá đỡ, hai người ngồi vào ghế, lúc đó Tiêu Thỏ mới mở miệng. “Sao anh không đi du lịch?”
“Chả có ý nghĩa gì cả.” Lăng Siêu thản nhiên đáp.
“……” Ý anh còn không phải thế chắc? Tiêu Thỏ bắt đầu nhăn nhó.
“Có điều nếu em đã nói thế, anh cũng không ngại nếu em đến ở nhà anh.”
Khoảnh khắc đó, Tiêu Thỏ rốt cục tỉnh ngộ, Lăng đại công tử chắc chắn là da mặt siêu dày! Thậm chí còn dày hơn vỏ xe bọc thép!
“Hai cháu là vợ chồng à?” Đúng lúc anh nhìn em, em lườm anh, bà lão lúc nãy nhờ hai người xếp hành lý hộ bỗng xen vào nói chuyện.
“Không…”
“Đúng thế…” Lăng Siêu lập tức tranh nói trước một bước.
Sao lại nói dối người già cả thế hả? Tiêu Thỏ quay sang trừng mắt lườm hắn một cái rồi vội giải thích. “Bà đừng nghe anh ta nói nhảm, cháu với anh ta không có quan hệ gì hết!”
Bà lão thật ra có vẻ hơi điếc, liền nhìn Tiêu Thỏ hỏi lại. “Cháu nói gì cơ?”
“Cháu nói, là cháu không có quan hệ với anh ta!” Tiêu Thỏ lặp lại lần nữa to hơn.
“À há, cháu chính là vợ nó à!”
“……” Tiêu Thỏ choáng váng.
Đang lúc nàng không biết trả lời ra sao, bà lão lại hỏi tiếp. “Hai cháu có con chưa?”
“Không có!” Tiêu Thỏ vội xua tay lắc đầu.
“Gì cơ? Có rồi? Bao nhiêu tuổi?”
Tiêu Thỏ toát cả mồ hô