Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1870 lượt.

cười đáp. “Kiếm tiền lâu như thế còn gì, chứ em nghĩ là anh đi cướp chắc?”
“Chà, kiếm tiền mà nhiều thế sao? Anh cùng lắm cũng chỉ là thực tập sinh, tiền lương sao lại nhiều như thế…” Tiêu Thỏ vẫn là một cô bé còn ngây thơ, ít tiền nàng lại không thấy lo, nhiều tiền ngược lại khiến nàng ngần ngại.
“Ai bảo em là tiền lương?” Lăng Siêu nháy nháy mắt với nàng, vẻ mặt vô cùng bí hiểm.
“Anh… Anh không làm gián điệp kinh tế đấy chứ? Làm thế phải đi tù mất thôi!” Haizzz, cô nàng nào đó xem quá nhiều phim truyền hình TVB, khó tránh khỏi cách suy diễn hơi bị quá lố một chút.
Lăng Siêu cuối cùng cũng đành chắp tay chào thua trí tưởng tượng phong phú của nàng. “Bà xã à, nếu anh phải đi tù, em có chờ anh không?”
“……” Thế là Tiêu Thỏ phát hiện ra trí tưởng tượng của Lăng đại công tử còn phong phú hơn mình gấp mấy lần.
Đùa giỡn một chút, Lăng Siêu cũng nghiêm chỉnh nói thật. “Em có nhớ hồi trước anh có kể chuyện Diệp Tuấn muốn tổ chức một nhóm nhân viên đặc biệt không?”
“Nhớ.” Tiêu Thỏ gật đầu.
“Bởi lúc đó đã chuẩn bị khá tốt, nên em đi tập quân sự không lâu thì nhóm nhân viên này được lập ra, anh với lão Quan đều là thành viên trong đó cả.”
“Nhóm nhân viên này có gì khác biệt sao?” Tiêu Thỏ mơ hồ tới đâu cũng nhận ra Lăng Siêu không ngớt nhấn mạnh đây là nhóm nhân viên đặc biệt.
“Đúng vậy, nhóm nhân viên này so với các nhóm khác trong công ty hoàn toàn không giống nhau.” Hắn gật đầu. “Trước đây, trong mỗi nhóm đều phải hợp tác lẫn nhau, để cuối cùng lựa chọn ra một phương án đầu tư tốt nhất. Nhưng nhóm làm việc hiện giờ của bọn anh, mỗi thành viên đều có một phần tài chính độc lập, và trong phạm vi tài chính ấy, hoàn toàn có thể tự do đầu tư. Một khi đầu tư sinh lãi, bọn anh sẽ được hưởng một phần tiền lãi đó làm tiền thưởng.”
“Thế nếu bị lỗ thì sao?”
“Thì sẽ do công ty bồi thường.”
“Hả?” Tiêu Thỏ ngẩn cả người. Tuy nàng không biết tí gì về kinh tế thật, nhưng nàng cũng chưa từng nghe nói tới cơ quan nào ngốc tới mức bỏ tiền ra cho mình đầu tư, đầu tư có lãi mình hửơng, đầu tư bị lỗ họ chịu như thế này. Hơn nữa xét cho cùng đám Lăng Siêu cũng chỉ là thực tập sinh, nói khó nghe hơn một chút là đến cả tư cách nhân viên còn chưa có, sao công ty hắn lại lập ra một nhóm nhân viên như thế chứ?
Nghĩ nghĩ một hồi, Tiêu Thỏ kết luận rụt rè. “Giám đốc của các anh không phải kẻ điên đấy chứ?”
Lăng Siêu nghe vậy cười phá lên. “Diệp Tuấn quả đúng là một kẻ điên.” Quả thật nếu không điên thì làm sao có thể đưa ra quyết định điên cuồng lớn mật như vậy? Nhưng có nhiều khi, người có máu điên mới dễ là thiên tài nhất, mà anh ta lựa chọn ra đám thành viên của nhóm làm việc này, cũng chính là một đám người đầu óc điên cuồng liều lĩnh vô kể.
Tiêu Thỏ không hiểu rõ lời nói của Lăng Siêu thâm sâu tới mức nào, nhưng đối với sự hiểu biết của nàng về hắn bao nhiêu năm nay, nàng có thể nhìn ra trong ánh mắt của hắn, đã bắt đầu có cái gì đó đang ngo ngoe muốn trồi lên tỏa sáng. Cái thứ ấy, dường như vẫn ẩn nấp sâu trong nội tâm của hắn từ lâu, nên một khi bùng phá, khó mà tưởng tượng nổi nó sẽ như thế nào.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng Tiêu Thỏ bỗng nhiên nảy ra một cảm giác kỳ lạ, mang theo một chút khô khốc, một chút cô đơn, cùng một chút cảm giác hư không mà nàng khó lòng gọi tên…






BÀ XÃ, CỐ LÊN!
Tập quân sự xong, thời gian dường như được chắp thêm cánh vậy, vù vù bay qua rất nhanh chóng.
Ngày nào Tiêu Thỏ cũng chỉ có lên lớp, về nhà rồi tham gia hoạt động của Hội Sinh viên. Học kỳ này các môn chuyên khoa bắt đầu nhiều lên, những tiết học về các loại thuốc, các loại bệnh càng lúc càng phức tạp và dày đặc, lại còn có cả môn giải phẫu, rồi tiết học về kỹ năng y tá hộ sỹ thực tiễn đang chờ nàng. Đừng nói các nàng đều là nữ sinh, ngay cả nếu như cả lớp là nam sinh hàng thật giá đúng, lần đầu tiên thấy thi thể cũng vẫn thực sự không nén nổi sợ hãi.
Lần đầu tiên có tiết giải phẫu thực hành, một đám sinh viên ôm một tâm lý bất an bước vào phòng học, nhưng lại phát hiện trong phòng trừ một dãy bàn mổ, còn thì không có bất cứ cái gì khác. Hơ, đống thi thể mà người nọ người kia truyền tai nhau vô cùng đáng sợ ổ chỗ nào? Trong lòng mọi người âm thầm thắc mắc, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo quy củ ngồi xuống ghế, không ít người vừa ngồi vừa tròn mắt quay đầu tìm kiếm hết trái lại phải.
Lúc này, vị nữ giảng viên có bộ mặt vô cùng hiền hòa khả ái mới dùng giọng nói dịu dàng mà rằng. “Các em, giờ đã có thể bắt đầu buổi học. Mọi người hãy mở ngăn kéo dưới mỗi cái bàn ra.”
Cứ như thế, mỗi ngày qua đi không chỉ rất mệt mỏi, mà còn vô cùng mau chóng. Xuân qua thu lại, chỉ chớp mắt đã lại đến mùa đông.
Bận rộn với công việc ở Hội Sinh viên cả một học kỳ rồi cuối cùng cũng phải kết thúc. Sau khi hoàn thành tổng kết cuối năm, Tiêu Thỏ bắt đầu cắm đầu vào ôn thi tiếng Anh cấp bốn.
Trường các nàng vốn đề cao độ quan trọng và khó khăn của cuộc thi này, nên có quy định phải sinh viên năm hai mới được tham gia cuộc thi tiếng Anh cấp bốn.