Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341872
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.
mới bỏ tới chỗ đồng không mông quạnh chó ăn đá gà ăn sỏi kia có một tháng, lúc về Lăng đại công tử đã gia nhập hàng ngũ tư sản đi lại bằng ô tô rồi. Haizzzz, quả thật thương tâm mà.
Mất một lúc lâu Tiêu Thỏ mới tiêu hóa nổi sự thật này, còn Lăng Siêu thì đã khởi động xe, cho xe chậm rãi đi dọc con đường sân trường rồi ra khỏi cổng trường, rồi tiếp tục đi bằng tốc độ bình thường.
Thấy hắn vô cùng thoải mái tự nhiên lái xe, trong lòng Tiêu Thỏ không tránh khỏi có chút nghi hoặc. “Anh mua lúc nào, sao em không biết?” (Đúng giọng quản lý tài chính của hiền thê gương mẫu)
“Sáng nay.”
Câu trả lời thốt lên một cách thản nhiên khiến cằm Tiêu Thỏ muốn rớt xuống đất. Đại ca à, anh thật làm việc thật là rất hiệu quả nha!
Có điều bình tĩnh lại, nàng vẫn cảm thấy có chút không cam lòng. “Sao anh không báo với em một tiếng…” Mua xe là việc lớn như vậy, thế mà hắn lại dám không nói với mình tiếng nào, dù gì đi nữa nàng vẫn là bạn gái hắn kia mà?
“Không kịp nói, vì đằng nào em cũng sắp về.” Vẻ mặt hắn vẫn tỉnh bơ.
Khoan đã! Tiêu Thỏ bỗng mơ hồ cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm. “Tối qua chúng ta còn nói chuyện điện thoại kia mà. Không phải sáng nay tự dưng anh nổi hứng lên chạy đi mua xe chứ…”
Lăng Siêu vẫn rất tập trung vào việc lái xe, chỉ ậm ừ thuận mồm trả lời. “Gần gần như thế.”
“……” Tiêu Thỏ bỗng nhiên bi thương phát hiện ra, mình thật sự không theo kịp nổi lối suy nghĩ bất thường của kẻ nào đó.
Một lát sau, xe dừng lại trước cửa một nhà hàng đồ ăn Nhật. Lăng Siêu bảo Tiêu Thỏ xuống cửa nhà hàng để mình vào ga ra đỗ xe.
Tiêu Thỏ nhìn ra ngoài cửa xe, cảm thấy có chút không ổn, bèn thò tay sang kéo kéo tay áo hắn. “Chỗ này sang trọng quá, hay chúng ta đi chỗ khác ăn vậy?” Giá đồ ăn ở nhà hàng Nhật thường khá cao. Lăng Siêu lại vừa mua xe, nàng rất ngại nếu hắn lại phải tiêu pha rỗng túi.
Kết quả là Lăng đại công tử quay sang nhìn nàng, trả lời một câu vẫn vô cùng tỉnh bơ. “Chỗ này tiện đỗ xe.”
Trong khoảnh khắc, Tiêu Thỏ bỗng tỉnh ngộ, hóa ra hai người bọn họ đã thật sự bước vào hàng ngũ những người có ô tô, giờ phải tiêu tiền hợp với thân phận mới này.
Đỗ xe xong, Tiêu Thỏ cũng đã chờ ở cửa nhà hàng được một chốc. Lăng Siêu bước ra khỏi ga ra, thảy cho nàng một chiếc chìa khóa xe. “Anh không có túi, em cầm giúp anh.”
Tiêu Thỏ cầm chìa khóa xe, bỗng cảm thấy bàn tay cầm khóa chợt như nặng ngàn cân. Má ơi! Quả nhiên nàng vẫn chưa thể nào làm quen với sự thật là mình đã từ phó thường dân giai cấp vô sản lên đời thành người có xe có của được.
Tuy giá tiền khá cao, nhưng vào nhà hàng thấy quả thật không tồi, từng bàn từng bàn được quây lại thành từng góc nhỏ, vừa bước vào là cảm giác toàn bộ tiếng ồn đều bị bỏ lại bên ngoài. Chỉ trong chốc lát, đồ ăn được gọi đều đã được bưng lên. Đồ ăn của Nhật đều được trình bày vô cùng tinh tế và bắt mắt, một mâm thức ăn họ gọi tràn đầy màu sắc khiến người nhìn thôi cũng đã ứa nước bọt thèm thuồng.
Một mâm lươn nướng được mang lên, lươn nướng vừa chín tới được rưới một lớp nước sốt sền sệt, còn đang tỏa khói thơm nghi ngút. Tiêu Thỏ cầm lấy đũa gắp một miếng đưa vào miệng, thỏa mãn nhai nuốt thưởng thức mà vẫn không quên phát ra một tiếng cảm thán từ đáy lòng. “Haizzz, một miếng này chính là tám đồng ba hào rưỡi nha…”
Lăng Siêu đang uống trà tí nữa thì bị nghẹn sặc, hắn quay sang nàng nhìn một cách thâm thúy. “Bà xã, anh phát hiện càng ngày em càng biết tiết kiệm tiền nhà.”
“Đó là vì anh là đồ phung phí tiền nhà chứ sao!” Nàng vừa dứt câu lập tức thấy hối hận. Cái gì mà tiết kiệm với chả phung phí tiền nhà chứ, nàng còn chưa gả cho hắn kia mà!
Có điều Lăng Siêu nghe xong rõ ràng là vô cùng vui vẻ, hai con mắt lóe sáng dồn dập. “Em yên tâm, anh sẽ không phung phí hết đâu. Chúng ta còn phải tiết kiệm tiền nuôi con trai chứ!”
“Xí, làm sao anh biết nhất định sẽ là con trai?” Tiêu Thỏ mồm nhanh miệng nhảy, nói xong chỉ hận không thể tát cho mình một cái. Cái gì mà con trai với chả con gái? Ai bảo sẽ sinh con cho hắn kia chứ?
Quả nhiên, con người không nên quá sung sướng hưởng thụ, sẽ rất dễ dàng quên đi phòng bị, tinh thần bị mù quáng.
Có điều mặc cho Tiêu Thỏ hối hận tới đâu đi nữa, lời đã thốt ra làm sao thu lại được. Thế nên từ giờ phút đó Lăng đại công tử vốn nhìn xa trông rộng bắt đầu suy tính xem về sau rốt cục là sinh con trai tốt hơn hay con gái tốt hơn.
Tiêu Thỏ thấy vẻ mặt hắn vẫn không thay đổi, nhưng đôi mắt đen kia bắt đầu sáng ngời một cách bất thường, liền lập tức có cảm giác không ổn, bèn vội vàng đổi sang chủ đề khác càng nhanh càng tốt. “À còn… tiền anh mua xe lấy ở đâu thế?”
Trong ấn tượng của Tiêu Thỏ, tuy nhà Lăng Siêu cũng thuộc loại có tiền, nhưng hắn tuyệt đối không phải loại người ngửa tay xin tiền ba mẹ mua đồ linh tinh, đừng nói tới tiền mua xe. Nếu hắn mua xe không phải là xin tiền ba mẹ, vậy chứ Lăng Siêu lấy đâu ra nhiều tiền như thế? Tiêu Thỏ tuy là mù tịt về xe hơi, nhưng một chiếc xe Volkswagen mà nói, ít ra cũng phải hơn mười vạn tệ rồi.
Nhìn ra sự lo nghĩ của nàng, Lăng Siêu