Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.
u khẽ cúi xuống đất, mắt có chút mờ đi, môi khẽ lẩm bẩm những tiếng mà không ai khác ngoài nàng có thể nghe thấy. “Cậu cũng phải nhớ tôi nhé…”
Lăng Siêu đi rồi, Tiêu Thỏ bắt đầu cắm đầu vào học như điên.
Nàng không dám vọng tưởng mình có thể đỗ chung trường đại học với Lăng Siêu, nhưng mỗi lần dừng lại, lại cảm thấy trong lòng có chút không cam tâm, lại giống như đang có ánh mắt nào đó nhìn chằm chằm vào nàng khích lệ vậy.
Năm cuối cấp ấy, thành tích của nàng đột ngột tăng lên mạnh mẽ. Học kỳ hai có kỳ thi đầu kỳ, tới khi kết quả gửi về, nàng ấy vậy mà bất ngờ đạt được vị trí nằm trong top hai mươi của cả lớp. Ở một trường trọng điểm như trung học A này, thứ hạng như vậy, hoàn toàn có thể thi vào một trường đại học không tồi chút nào.
Tay cầm bảng kết quả của trường, trong lòng Tiêu Thỏ có niềm vui sứơng hãnh diện không nói lên lời, việc đầu tiên nghĩ đến chính là gọi điện cho Lăng Siêu khoe kết quả.
Điện thoại được nhấc, Tiêu Thỏ vừa “A lô?” một tiếng, đầu bên kia đã lập tức có tiếng như bò rống của một nam sinh lạ liến thoắng không ngừng. “A lô, tìm sư phụ hả? Anh ấy ở phòng bên canh, cô chờ một chút a!”
Sau đó nàng lại nghe thấy hắn dùng âm thanh như bò rống ấy gào lên. “Sư phụ à, lại có con gái gọi điện cho anh này!”
Vừa nghe thấy chữ ‘lại’, niềm vui trong lòng Tiêu Thỏ bỗng dưng biến mất tăm hơi, lòng có chút buồn bực nữa.
Một lát sau, điện thoại rốt cuộc có tiếng Lăng Siêu lạnh lùng thốt lên. “A lô?”
Trong lòng Tiêu Thỏ càng thêm nặng nề, nàng cắn cắn môi, bỗng dưng không biết nên nói gì.
Một lúc sau, tiếng Lăng Siêu bỗng trở nên dịu dàng hơn. “Thỏ Thỏ, là cậu sao?”
“Ừ…” Tiêu Thỏ ừ hử một cái.
Lập tức, giọng hắn trở nên nhẹ nhàng dịu dàng đi rất nhiều. “Sao thế? Tự dưng lại gọi cho tôi vậy?”
“Lần này tôi thi, đứng thứ mười chín trong lớp.” Giọng nàng buồn buồn thốt lên.
“Thế là tiến bộ, sao giọng lại có vẻ mất hứng thế?”
“Lăng Siêu,” Tiêu Thỏ bỗng nói. “Có phải có rất nhiều con gái thường gọi điện cho cậu không hả?”
Điện thoại bên kia lặng đi một chốc, rồi hắn nói tiếp, giọng có chút như đang cười. “Thỏ Thỏ, cậu đang ăn dấm chua có phải không?” (ăn dấm chua = ghen, ha ha… Tiêu Thỏ ghen hay ghê!)
“Cậu mới ăn dấm chua! Cả nhà cả họ cậu mới ăn dấm chua!” Tiêu Thỏ đỏ mặt gào lên, gào xong, bụp một cái ngắt luôn điện thoại.
Điện thoại vừa đặt xuống, gã bạn cùng phòng Tôn Thế Ba hồi nãy vừa trả lời điện thoại lúc đầu liền ló khuôn mặt tươi cười vào hỏi. “Anh Lăng đẹp trai à, hôm nay lại là cô nương nhà nào gọi điện cho anh thế? Là Hoa khôi giảng đường hay là Hoa hậu học viện nhỉ?”
Ánh mắt ôn nhu hồi nãy đã sớm quay trở về vẻ lạnh lùng sắc bén thường ngày, Lăng Siêu quét mắt lườm gã ta một cái, bình thản nói. “Bà xã của tôi.”
Vẻ tươi cười của Tôn Thế Ba lập tức cứng đờ trên mặt.
Một lúc sau, từ trong ký túc xá liền vọng ra âm thanh lập thể vô cùng rõ, nét, sắc, vang của tiếng tru tréo phát ra từ Tôn Thế Ba. “Bớ người ta! Vạn Niên hòa thượng đã có bà xã rồi!”
Đôi con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vào bản danh sách cuộc gọi tới có tên của nàng trên cùng, Lăng Siêu bỗng thất thần trong một chốc.
Giờ này, nàng ắt hẳn đang mặt đỏ phừng phừng nhìn cái điện thoại mắng chửi hắn chăng? Có lẽ còn nắm chặt tay chống hông hay vung vẩy, thậm chí có lẽ còn giận tới mức nhảy dựng lên? Có lẽ còn…
Không hiểu vì sao, bỗng nhiên trước mắt hắn như hiện ra bóng dáng của nàng.
Lăng Siêu đoán trúng phóc. Vừa dập điện thoại xong, Tiêu Thỏ quả thật giận điên lên, trong lòng đã lôi Lăng Siêu mắng một trận từ đầu tới chân, chỉ còn thiếu việc rủa hắn bị bệnh phụ khoa nữa là đủ. (ack ack!)
Có điều, sau đó nàng lại nghĩ khác.
Mình việc quái gì phải giận hắn chứ? Hắn có thể nói chuyện điện thoại với con gái, nàng cũng có thể tìm con trai gọi điện vậy!
Tiếc là Tiêu Thỏ lục trong danh bạ cả nửa ngày trời, mới phát hiện trong máy di động của mình trừ Lăng Siêu ra, không có số điện thoại nào khác của con trai hết. Nàng gục đầu buồn thảm một chốc, lại nhớ tới câu Lăng Siêu nói trước khi lên tàu.
“Không được nói chuyện với thằng con trai nào hết.”
Phì! Chính nhà ngươi còn không phải thản nhiên nói chuyện điện thoại với con gái đó sao?
Cơn giận trong lòng Tiêu Thỏ lại bốc lên, vừa đúng lúc này Tương Quyên Quyên bước vào phòng ngủ các nàng.
“Quyên nhi, lâu lắm mới được nghỉ một hôm, chúng ta đi dạo phố đi!” Tuần này nàng không về nhà cuối tuần.
“Hả?” Tương Quyên Quyên ngạc nhiên. “Hôm nay mặt trời mọc hướng Tây hay sao thế? Một kẻ suốt ngày cắm đầu vào học như cậu lại muốn đi dạo phố, tớ không nghe nhầm đấy chứ?”
Tiêu Thỏ. “Tớ muốn giải lao một chút không được à?”
Tương Quyên Quyên gãi gãi đầu. “Được thì được, có điều tớ không đi với cậu được, Cổ Tư Văn hẹn tớ đi ăn kem rồi…”
Tiêu Thỏ hết chỗ nói. “Điềm Điềm đâu?”
“Mẹ cậu ấy gọi về nhà ăn cơm mà!”
“Còn Tiểu Cửu?”
Tương Quyên Quyên trợn mắt. “Không lẽ cậu đổi ý muốn thử đánh nhau lại một trận với cậu í sao?”
Tiêu Thỏ: “……”
Cuối cùng, Tiêu Thỏ bi thảm phát hiện ra, khó khăn lắ