Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
m mới có một ngày nghỉ xả hơi, ấy thế mà mình lại bị bỏ rơi. T____T
Thôi vậy! Tới lớp học ngồi làm bài tập vậy!
Tuy là có không ít học sinh giống như Tương Quyên Quyên, Cổ Tư Văn, nhất quỷ nhì ma quậy tung trời, nhưng ở trường A, học sinh ngoan ngoãn tập trung học bài vẫn là chiếm đa số thôi.
Tiêu Thỏ ôm sách vở vào lớp học, đã thấy hơn mười ‘đồng bạn’ tự giác tự phát ngồi ở vị trí của mình chăm chỉ học bài. Trong lớp yên lặng tới mức giờ có cây kim khâu rơi xuống đất hẳn cũng nghe thấy rõ.
Nàng thở dài một tiếng, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế của mình.
Hôm nay Tiêu Thỏ học, dĩ nhiên phần nhiều vẫn là tập trung vào môn Toán. Các môn văn hóa xã hội với nàng cơ bản không thành vấn đề, nhưng đau đầu nhất vẫn là môn Toán, nên vừa ngồi xuống, nàng liền mở cuốn bộ đề thi đại học môn Toán bắt đầu tập làm.
Vừa nghĩ vừa làm, thẳng tới ba giờ chiều.
Trong lớp rất yên lặng, chỉ có tiếng sách vở lật qua lật lại, thi thoảng có học sinh ra vào cũng vô cùng cẩn thận rón rén, khiến Tiêu Thỏ chỉ lo cúi đầu làm bài không ngẩng đầu lên.
Lại một lát sau, mấy đề thi cuối nàng cũng đều làm xong, chỉ còn lại có một bài tính toán, nàng đã giở đáp án nghiên cứu đi nghiên cứu lại nhưng vẫn không hiểu ra sao để làm lại bài.
Đúng lúc nàng vò đầu bứt tai buồn bực không nguôi ấy, một bóng người không phát ra tiếng lặng lẽ ngồi xuống cạnh nàng. Một bàn tay vươn tới, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán nàng vén ra sau tai. Rồi sau đó tay kia vươn ra phía sau cầm lấy bàn tay đang cầm bút của nàng. (Ôi chao, thật là lỡng mợn mờ… ngữơng mộ a ngưỡng mộ… *chống cằm thèm muốn*)
Tiêu Thỏ giật mình quay sang, thiếu chút nữa thì hét toáng lên.
“Suỵt!” Bàn tay đang nắm tay nàng liền vọt lên bịt kín miệng nàng lại, Lăng Siêu giơ một ngón tay lên miệng tỏ ý chớ lên tiếng, rồi chỉ chỉ về phía những người chung quanh đang tập trung học bài.
Tiêu Thỏ gật gật đầu, tỉnh hồn lại, ánh sợ hãi trong mắt cũng nhạt đi. Nàng chợt bỗng phát hiện ra tư thế hắn choàng tay ra sau lại ôm miệng nàng lại, giống như là đang câu cổ nàng kéo lại gần, vô cùng ám muội a.
Nàng đỏ bừng mặt, vội vã giơ tay gạt bàn tay trên mặt hắn đi.
Lúc bàn tay hắn rời đi, đầu ngón tay như cố ý như vô tình khẽ lướt qua đôi môi mềm mại của nàng, khiến Tiêu Thỏ lại không tránh khỏi một trận tim nhảy loạn mặt đỏ bừng.
“Sao cậu lại tới đây?” Tiêu Thỏ quay sang hắn mở miệng làm động tác nói không phát ra tiếng. (chỉ uốn môi thành chữ, không phải nói thầm)
Hắn cũng mở miệng, làm động tác nói không phát ra tiếng giống nàng.
Nàng đọc được môi hắn nói gì, liền vội vã cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào cuốn bài tập.
Vì động tác hắn vừa nói chính là ‘nhớ cậu’.
Có điều trong tình trạng này, làm sao nàng còn đầu óc giải đề toán cơ chứ? Tiêu Thỏ ngây ngốc cầm bút nhìn chằm chằm đề bài, nhưng đầu óc toàn là dấu hỏi. (?)
Tại sao hắn lại ở đây? Chỉ đơn giản là vì nhớ nàng sao? Nhưng lộ trình từ đại học Z tới trường A cũng phải mất ba bốn tiếng đi tàu. Không lẽ chỉ vì nhớ nàng hắn liền chạy về đây? Còn việc học của hắn làm sao bây giờ… Đầu óc nàng rối loạn suy nghĩ mất cả nửa ngày, dĩ nhiên đề toán càng không làm ra.
Đúng lúc đó, Lăng Siêu bỗng đón lấy cái bút trong tay nàng nhẹ nhàng thì thầm. “Để tôi chỉ cho cậu.”
Không hổ là sinh viên đại học, một cái đề toán khó như thế đã được hắn giải ra một cách kỹ lưỡng cặn kẽ, sau đó hắn lại đem từng bước từng bước giải toán tỉ mỉ giảng lại cho nàng, thậm chí mỗi phép tính nhỏ hắn cũng cẩn thận viết xuống cho nàng. (Hu hu, ta cũng muốn a…)
Tiêu Thỏ trước đó còn không tự nhiên, sau đó nghe hắn giảng một hồi, lòng lập tức bình tĩnh trở lại, thậm chí còn vô cùng chuyên chú lắng nghe hắn giải thích từng bước một. Mười phút sau, bài toán khó kia liền cứ thế mà đã được xử lí xong.
Lăng Siêu buông bút xuống. “Còn có đề nào không làm được không?”
Tiêu Thỏ lắc đầu. “Không có.”
“Vậy chúng ta ra ngoài đi dạo đi.” Hắn kéo tay nàng đứng lên.
Giờ là lúc giao mùa từ xuân sang hè, không khí tràn ngập một thứ hương vị tươi mát thanh khiết của cỏ xanh.
Bọn họ tay trong tay đi dọc theo bờ Kính Hồ, mặt hướng về phía bãi cỏ ven bờ nước mấp mé. Bãi cỏ một màu xanh mướt dịu dàng cộng với vẻ trong suốt của nước hồ càng tạo ra một khung cảnh trong lành thanh bình khó tả.
“Lát nữa cậu có về qua nhà không?” Tiêu Thỏ hỏi. “Không về.” Lăng Siêu nói.
“Cậu không định lát nữa quay về trường luôn đấy chứ?”
Lăng Siêu cười. “Sao thế? Không nỡ xa tôi à?”
“Ai không nỡ xa cậu chứ? Tôi… tôi là không nỡ thấy tiền vé xe bị tiêu phí thôi.” Tiêu Thỏ đỏ bừng mặt phản đối.
Thấy nàng rõ là thẹn thùng nhưng lại giả vờ như không có việc gì cả, trong lòng Lăng Siêu có một nỗi khoái chí không nói nên lời. Cả quãng đường dài xe buýt xóc nảy trong phút chốc bỗng trở nên đáng giá vô cùng để có giờ phút này. “Yên tâm, chờ tôi làm xong công việc này, sẽ kiếm lại tiền vé xe trả cho cậu.”
Lời của hắn khiến tính tò mò trong Tiêu Thỏ lại nổi lên. “Công việc gì thế?”
“Cũng không có gì, chỉ là