The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

gần đây mới mọc lên, cao bốn mươi lăm tầng, lại được xây ở khu nội thành náo nhiệt phồn hoa nhất mới xây, đứng trên sân thượng nhìn xuống, sẽ có thể thấy toàn bộ cảnh đêm của thành phố thu hết vào trong mắt.
Yến hội tấp nập, sang trọng ăn chơi[47'>, ai cũng khó lòng tin được, nơi này mười mấy năm trước vẫn là một mảnh đất hoang vu cằn cỗi trải dài tới ngút mắt.
Tốc độ phát triển của thị trấn này quả thật vô cùng nhanh chóng, mười mấy năm như bóng câu qua cửa sổ[48'>, vô số tòa nhà nối nhau xây lên, đối với một người đã sống ở đó mười mấy năm mà nói, tất cả như thể một giấc mơ đêm qua.
“Cậu nhìn đằng kia xem!” Tay Tiêu Thỏ bỗng chỉ về một miếng đất trống đen thùi lùi xa xa phía trước. “Cậu có nhớ nơi đó hồi trước là cái gì không?”
“Công viên thiếu nhi?”
“Đúng thế! Trước kia tôi thích nhất là tới đó chơi. Tôi còn nhớ rõ cái cầu trượt ở đó có hình đầu một con voi lớn. Đúng rồi! Còn có trò xe đụng nữa, cậu còn nhớ hồi chúng ta hay đi chơi không, hồi đó tôi rất không muốn chơi, mỗi lần đều bám lấy tường không chịu đi… Còn nữa còn nữa! Lần đầu tiên tôi bị gãy xương chính là vì thích nhảy trên cái giường cao su[49'> ở đó, khiến cho sau này mẹ tôi cấm tôi đến gần giường cao su lần nữa…” Nàng không ngừng hồi tưởng lại quá khứ, nhớ về những ký ức thời thơ ấu, đôi mắt đen láy như phản chiếu cả bầu trời đêm lấp lánh.
Tiêu Thỏ hoàn toàn không chú ý thấy, toàn bộ dáng vẻ lúc này của nàng đã nằm trọn trong mắt Lăng Siêu. Mối ấm ức dồn nén cả một buổi tối trong lòng hắn bỗng dưng tan biến, ánh trăng cũng có chút nhu hòa mềm mại dịu dàng hơn lúc nãy.
“Haizzz!” Tiêu Thỏ bỗng thở dài. “Giá như công viên thiếu nhi không bị phá thì tốt biết mấy, tôi thật muốn được tới đó chơi nhảy trên giường cao su một lần nữa…”
Nàng nhíu chặt đôi lông mày, môi hơi bĩu ra vẻ hờn dỗi, khiến người khác không nhịn được mà sinh lòng yêu mến.
“Để tôi mua miếng đất đó, xây cho cậu một cái công viên, cho cậu chơi cho đã nhé.” Hắn nhướng mày.
Tiêu Thỏ thảng thốt. “Cậu đùa à? Miếng đất đó muốn mua rất mắc tiền, lại còn muốn xây công viên, cậu định đi cướp ngân hàng chắc?”
Lăng Siêu cười khẽ, định mở miệng nói điều gì, rồi lại ngừng lại không nói tiếp. Hắn quay mặt đi, chuyển tầm mắt phóng ra tới dải đất trống tối đen trong đêm, ánh mắt bỗng có chút xa xăm.
Không thể được sao?
Nếu cậu thích, tại sao lại không thể chứ?






NỤ HÔN ĐẦU TIÊN, THẬT SỰ ĐẾN RỒI ^^
Lăng Siêu cuối cùng cũng phải lên đường.
Vì Lăng Siêu một mực không chịu, Lăng tiên sinh cũng đành thôi không lái xe đưa cậu quý tử tới trường, mà chỉ lái xe đưa con tới ga tàu. Đi cùng dĩ nhiên là có Lăng nương và Tiêu Thỏ.
Lăng nương nắm chặt tay con dặn dò cẩn thận. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên con trai bà đi xa nhà, lòng người mẹ dù có tin tưởng con mình tới mấy cũng vẫn cảm thấy không yên lòng. Họ cứ đứng đó lao xao dặn dò một hồi lâu, rốt cuộc cũng đến lúc tàu vào sân ga.
Lăng Siêu đưa mắt với mẹ hắn một cái, mẹ hắn hiểu ý con trai, vội tìm cái cớ lôi Lăng tiên sinh đi chỗ khác.
“Rõ ràng là anh nhớ hơn!”
“Là em nhớ hơn…”
“……”
Thấy xe lửa đã lừng lững tiến vào sân ga, hai kẻ tình lữ mật ngọt này càng như là bị ám bùa, không ngừng lặp đi lặp lại những lời này, khiến cho Tiêu Thỏ đứng gần đó nghe thấy, cả người đều nổi gai ốc. Nàng khẽ nhún vai, định đứng tránh ra cho xa một chút, nhưng mới bước một bước đã bị Lăng Siêu giữ lại kéo vào lòng ôm chặt.
Nàng hoảng hốt, không ngờ Lăng Siêu lại nồng nhiệt tới thế, trong một chốc lại càng hoảng không nói nên lời.
Môi hắn khẽ khẽ thốt sát bên tai nàng. “Tôi đi rồi, cậu phải cố gắng học nhé!” Hơi thở của hắn cả tiếng cả gió bay hết vào vành tai hồng hồng của nàng, khiến nàng vừa nhột vừa cảm thấy có gì đó bứt rứt trong lòng.
“Ừ…” Tiêu Thỏ máy móc khẽ gật đầu, tim đập thật là mạnh trong ngực.
Hắn vẫn không buông nàng ra mà tiếp tục nói. “Đi học không được mất tập trung.”
“Ừ…”
“Thỉnh thoảng qua nhà giúp mẹ tôi.”
“Ừ…”
“Tiểu Lục tôi đã đặt ở bệ cửa sổ, cậu nhớ sang cho nó ăn.” Tiểu Lục là con rùa lông xanh năm đó Tiêu Thỏ tặng cho hắn.
“Được…”
“Không được nói chuyện với thằng con trai nào hết.”
“……”
“Phải nhớ tôi, biết chưa?”
Không chờ Tiêu Thỏ phản ứng trả lời, hắn đã buông nàng ra, in đôi môi mềm mại nóng bỏng của mình lên trán nàng.
Khoảnh khắc ấy, Tiêu Thỏ chỉ thấy trong lòng hoảng hốt, đầu óc trống rỗng, dưới chân nhẹ bẫng như đang trôi đi trong một giấc mơ.
Chờ tới lúc tỉnh mộng, Lăng Siêu đã bước lên tàu. Bánh xe bắt đầu chuyển động Tiêu Thỏ mới có phản ứng, mình còn chưa nói lời tạm biệt hắn kia mà?
“Lăng Siêu!” Nàng vội vã chạy theo xe lửa như điên dại trên sân ga. “Cậu đi thuận buồm xuôi gió…”
Tiếng kêu của nàng cùng với tiếng còi tàu vang lên thật lớn, thật xa. Làn khói trắng tỏa ra trên nóc đầu tàu như trải dài nỗi nhớ nhung, vương vấn trên không trung thật lâu không tan.
Mãi tới khi đoàn tàu đã đi thật là xa, biến mất khỏi tầm mắt của nàng, Tiêu Thỏ mới dừng lại, đầ