Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.
ị ra cửa, Tiêu Thỏ đi trước vừa mở cửa bỗng ngây người nhìn kẻ đang đứng ngoài cửa. “Em gái, em muốn tìm ai?”
“Tôi… không tìm ai cả, tôi ở phòng này mà!” Cô bé lắc lắc bím tóc buộc vểnh như đuôi ngựa cười trả lời.
Tiêu Thỏ sững sờ… đây… không phải là cô bạn cuối cùng trong phòng chưa thấy đấy chứ?
Có điều nhìn qua ngoài dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, cô bé trông vẫn như một người bình thường, nên Tiêu Thỏ vội thu lại ánh mắt sững sờ sợ hãi hồi nãy mà cười hỏi thân thiện. “Bạn tên là gì?”
“Đổng Đông Đông!”[55'>
Một giây sau, không chỉ Tiêu Thỏ, mà cả hai cô gái sau lưng nàng mặt đều hóa đá.
Quả là một cái tên nghe rất vần điệu, tiết tấu nhịp nhàng!
Cứ như thế, phòng ký túc xá số 438, lầu 9, trường đại học Z đã tụ họp đủ bốn người vào ở. Không hiểu vì sao, Tiêu Thỏ bỗng có chút cảm giác một ‘tương lai tăm tối’[56'> đang đón chờ trước mặt.
Khoa y tá trường Z là khoa chuyên đào tạo y tá nổi tiếng nhất cả nước, với một bề dày lịch sử và nền tảng văn hóa giảng đường độc đáo của chính học viện này[57'>. Tuy hàng năm số lượng sinh viên tuyển vào không nhiều lắm, nhưng phàm là sinh viên tốt nghiệp từ khoa y tá trường Z, đều trở thành đối tượng được/bị các bệnh viện lớn tranh cướp giành giật mạnh mẽ, nghề nghiệp do đó cũng có thể mau chóng phát triển, lương cao đáng sợ.
Trong lễ khai giảng, viện trưởng đặc biệt khoác lên người bộ đồng phục của y tá, ‘tràng giang đại hải’ kể lại một lượt lịch sử Khoa Y tá của trường Z, ngôn từ hóm hỉnh hài hước nhưng lại không hề thiếu đi sự ly kỳ hồi hộp, đặc biệt là lúc kể đến tinh thần của Florence Nightingale[58'>, toàn bộ hội trường đều hướng mắt nhìn lên ngưỡng mộ.
Toàn bộ đều là những tân sinh viên mới vào đại học, tấm lòng nhiệt tình thuần túy ấy còn chưa bị dập tắt.
Đại lễ khai giảng xong xuôi, cả lớp mới cũng tiến hành họp lại, lập ra một ban cán sự tạm thời, Tiêu Thỏ cũng nhờ đó mà thêm hiểu biết về tình hình của lớp mình. Cả lớp tổng cộng có hai mươi lăm sinh viên, hai nam, còn lại đều là các ‘nữ chiến binh’ dũng cảm. Nghe nói tình hình các lớp khác cũng không khá hơn là mấy. Năm nay toàn khoa tuyển vào có bốn lớp hộ lý, tính tổng số nam sinh, thật sự vẫn còn chưa đủ để lập nên một đội bóng đá đi tham gia thi đấu…
Về điểm này, cô chủ nhiệm lớp có máu hài hước cao tên là Tương Tiểu Hồng liền dùng một hình tượng vô cùng… phi thường để miêu tả: “Ở khoa y tá chúng ta, nữ sinh phải coi như nam sinh mà đối xử, nam sinh phải coi như súc sinh mà đối xử.” Nói xong, cô còn không quên quay lại nhìn hai đồng chí XY kia, môi nở một nụ cười vô cùng quỷ dị, khiến cho hai gã nam sinh kia sợ tới mức trắng bệch cả mặt mũi.
Buổi họp tạm thời đầu năm chấm dứt, Tương Tiểu Hồng cũng chỉ định ra ban cán sự lớp tạm thời. Trong số chín người trong ban cán sự, riêng phòng Tiêu Thỏ đã chiếm hai vị trí: Đổng Đông Đông làm lớp trưởng, Nghê Nhĩ Tư làm lớp phó đời sống. Lúc đó Tiêu Thỏ mới biết, hóa ra cô bạn Đổng Đông Đông nhìn qua chỉ lớn như học sinh cấp hai, nhưng lại là một lớp trưởng chuyên nghiệp, từ nhà trẻ tới giờ luôn ứng cử làm lớp trưởng, cho tới giờ chưa từng thất bại.
Còn phải nói, đừng nhìn bạn ấy nhỏ nhắn mà nhầm, cô bạn nhảy phắt lên bục giảng, phong thái nghiêm nghị không giống người thường, vung tay nói to. “Trừ người già yếu, còn lại các bạn khác đi cùng tôi đi nhận sách học!”
Ai lại tự nguyện nhận mình là người già yếu cơ chứ? Thế nên nữ sinh cả lớp, thêm hai ‘súc sinh’ kia, tất cả đều từ từ chạy tới nhận khu cung cấp dụng cụ học tập.
Tiêu Thỏ vốn tưởng, từng đó người tới nhận dụng cụ giảng dạy hẳn là sẽ rất nhẹ nhàng, ai dè tới khu nhà cấp dụng cụ giảng dạy mới thấy sự thật so với trong tưởng tượng còn tàn khốc hơn nhiều. Cả một phòng lớn chứa đầy các sách vở dụng cụ học tập giảng dạy cao như một ngọn núi, lại thêm không ít sinh viên lớp khác cùng khoa cũng đang ở đó lấy sách vở, nên tình huống vô cùng hỗn loạn.
Vất vả mệt mỏi cả một tiếng đồng hồ, mỗi người mới có thể cầm trên tay một bộ sách của chính mình. Mấy chục cuốn sách cùng cho vào một chỗ, nên nặng nề khỏi phải nói. Tiêu Thỏ thì không sao vì nàng vốn khỏe mạnh, cầm túi đựng sách vẫn thoải mái đi lại được. Cơ mà nàng đi vài bước mới phát hiện có chút gì đó không ổn, quay đầu lại mới thấy các cô bạn cùng phòng của mình trừ Hạ Mạt ra còn lại đều muốn sụm gối quỵ xuống đất.
Đổng Đông Đông kêu lên. “Má ơi, đây là sách bê tôi hay tôi bê sách nữa không biết!”
Giọng điệu này, nhắc Tiêu Thỏ nhớ tới cô bạn học thân thiết Tương Quyên Quyên ở cao trung, liền không tránh khỏi sinh lòng thương xót mà bước qua. “Để tôi giúp bạn mang một nửa.”
“Bạn mang được không?” Đổng Đông Đông ngồi sụp trên mặt đất, ngước mắt lên nghi hoặc nhìn nàng. Quả thật Tiêu Thỏ nhìn qua so với mình có vẻ khỏe hơn rất nhiều.
Tiêu Thỏ cười thoải mái. “Không thành vấn đề!”
“Vậy nhờ cậu thôi!” Đổng Đông Đông giờ mới yên tâm trút bớt sách sang cho Tiêu Thỏ.
Xếp gọn sách xong Tiêu Thỏ chuẩn bị đi tiếp, lại phát hiện thấy Nghê Nhĩ Tư cũng đang dùng một ánh mắt vô cùng đáng thương vô cùng mong chờ nhìn mình.