Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.


Tiêu Thỏ nghĩ thầm, mọi người đều là bạn cùng phòng, xét cho cùng không thể bên trọng bên khinh được, thế lại lại quay sang nói. “Không thì tôi cũng giúp bạn cầm một ít vậy?”
Cứ thế, chỉ trong vài phút, số sách trong tay Tiêu Thỏ vốn cho một người giờ phình lên thành dành cho hai người, gấp đôi lên.
Tuy Tiêu Thỏ khỏe mạnh hơn người, nhưng dù gì cũng chỉ có giới hạn, lại thêm thời tiết tháng chín vốn có chút nóng nực, khoảng cách giữa khu cung ứng sách học với ký túc của các nàng lại khá xa. Rốt cục nàng đi được một đoạn đường cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi khó chịu, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống hai má, ướt đẫm cả một mảng trên áo.
“Bạn đi được không?” Đổng Đông Đông đi bên cạnh lo lắng hỏi thăm.
Vừa rồi chính mình chủ động muốn giúp người ta, mới được một lát đã kêu mệt, có vẻ là sẽ rất mất mặt, nên Tiêu Thỏ cắn răng cười gượng. “Không vấn đề gì…” (haizzz, Thỏ Thỏ hiền quá!)
Cứ như vậy thêm một đoạn đường nữa, hai tay cầm túi sách đã muốn đờ ra mất cảm giác.
Bỗng nhiên có tiếng gọi bọn họ: “Các bạn kia ơi! Chờ một chút!”
Tiếp theo, một gã nam sinh mập mạp đẩy một cái xe cút kít ba bánh chạy tới, hiển nhiên là cũng vừa đi lấy sách, trên xe đã chứa không ít sách học. Anh chàng sinh viên kia cười ngốc nghếch, thẹn thùng ngại ngùng hỏi. “Các em… có cần giúp không?”
“Có có!” Giờ thì Tiêu Thỏ cũng không cố xem xét vấn đề thể diện mặt mũi gì nữa, cứ ném đống sách trong tay nàng lên xe của người ta đã rồi tính sau.
Chờ bốn nàng đều để hết sách lên cái xe ba bánh kia, bỗng nhiên từ phía sau lại có thêm một nam sinh viên mặc áo phông màu da cam chạy tới, vỗ cái bốp vào vai cậu nam sinh mập mạp vui vẻ nói. “Bát Giới, tôi đã bảo chú là các em ấy sẽ không từ chối sự giúp đỡ mà!”
Bát Giới? Tên ngừơi này khiến cho Tiêu Thỏ tí nữa thì thổ huyết tại chỗ.
“Anh ấy gọi là Bát Giới, vậy anh không phải gọi là Ngộ Không chứ?” Đổng Đông Đông trêu chọc người kia.
“Sao em biết?” Gã sinh viên mặc áo màu da cam chói lọi làm một động tác gãi đầu gãi tai, trông thật tức cười.
Đổng Đông Đông cười. “Vậy chứ sư phụ các anh đâu?”
“Sư phụ ở kia kìa!”
Nhìn theo hướng tay Ngộ Không chỉ, Tiêu Thỏ lập tức sững sờ.
Nếu chưa từng thấy tới dáng vẻ hành vi xấu xa bình thường của hắn, chỉ nhìn bộ dáng tao nhã tiêu sái này, ánh mắt thản nhiên không gợn sóng, bước chân không vội vã cũng không chậm chạp, từ từ bước tới, khí chất ôn nhuận thanh thuần như không hề vướng víu chút bụi bặm nhơ bẩn nào… hẳn bất cứ người nào cũng sẽ có hảo cảm với một người con trai như vậy, phải không?
Chẳng qua…
Tiêu Thỏ đang thất thần liền đột ngột tỉnh lại, đôi mắt sâu thăm thẳm mà kẻ khác không thể nắm bắt rõ ý nghĩ phía sau của Lăng Siêu đã gần ngay trước mặt nàng.






YÊU VỢ NHƯ MẠNG
Khoảnh khắc ấy, cả không gian và thời gian như đứng lại. Trong ánh mắt đen huyền sâu thẳm mà kẻ khác khó mà nắm bắt được của Lăng Siêu, Tiêu Thỏ bỗng có chút bối rối không biết làm sao, cũng không biết mục đích hắn xuất hiện ở đây để làm gì.
Ngay lúc nàng xấu hổ vươn tay ra chuẩn bị chào hỏi hắn, Lăng Siêu vốn vẫn đang nhìn nàng bỗng rời ánh mắt đi, tỏ ra như thể chưa có chuyện gì xảy ra, vui vẻ chào hỏi mọi người.
Tay Tiêu Thỏ sựng lại giữa khoảng không.
Hắn… vậy mà lại không để ý tới nàng! >___< Đám người có mặt vốn đều bị sự xuất hiện đột ngột của Lăng Siêu khiến cho sững sờ tại chỗ không biết nói gì, bỗng dưng lại thấy mặt hắn tươi cười vui vẻ chào hỏi, lúc này tất cả mới hồi phục tâm trí, trong đó phải kể đến kích động nhất là Đổng Đông Đông. Mặt hoàn toàn không đổi sắc, nàng ta thốt. “Hóa ra dáng vẻ sư phụ lại phong lưu phóng khoáng như vậy, quả nhiên không hổ danh Ngự đệ ca ca trong truyền thuyết!” Ngự đệ ca ca? Quả nhiên tính cách của Đổng Đông Đông so với Tương Quyên Quyên về độ ‘liều miệng’ thật là kẻ tám lạng người nửa cân. Tiêu Thỏ đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, nhân cơ hội lén nhìn qua Lăng Siêu một cái, chỉ thấy vẻ mặt hắn tỉnh bơ như thường, như thể việc gọi hắn như vậy cũng chả có gì là đặc biệt cả. Bỗng nhiên, có tiếng Ngộ Không đứng bên cạnh trêu chọc. “Cô em đừng nhầm, sư phụ của bọn anh ngoài phong lưu tiêu sái, đa tài bác học ra, xét trên phương diện ‘tránh gần nữ sắc’, cũng không hề thua kém Ngự đệ ca ca đâu nha!” “Thật ư?” Hạ Mạt vốn nãy giờ im lặng không nói gì bỗng hai mắt lóe sáng, y chang vẻ mặt hồi sáng khi cô nàng dùng dép đập bẹp dí bạn gián tội nghiệp kia. Môi Tiêu Thỏ khẽ run lên, không phải là một hủ nữ yêu đam mỹ đó chứ? Không ngoài dự đoán, câu tiếp theo Hạ Mạt thốt ra chính là câu hỏi không chút ngại ngần. “Vậy anh là thích con trai sao?” “Ack…” Trừ Lăng Siêu và Tiêu Thỏ mặt mày xám xịt lại, tất cả những người khác đều muốn té nhào ra đất. Đặc biệt là Ngộ Không, cậu ta ôm bụng cười bò tới mức chảy cả nước mắt. “Đàn em thân mến, em đừng nghĩ bậy, sư phụ tụi anh là đàn ông có vợ thôi mà!” “Có điều cho tới giờ hắn vẫn chưa chịu mang bà xã tới trình diện tụi anh!” Bát Giới vẻ mặt thật thà cũng nhịn không nổi nói chen