Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2045 lượt.

ĩ Tư vội đi ra giảng hòa. “Cám ơn sư huynh đã giúp, thân thủ của anh thật là nhanh nhẹn!” “Không có gì, lúc đánh bóng rổ luôn có bóng ném tới mà.” Tiêu Thỏ nhăn nhó, nhà ngươi xem ta là quả bóng rổ chắc! “Hôm nay may mà có các anh giúp đỡ, hay là tối nay mời mọi người ăn bữa cơm cùng nhau đi!” Tới chân ký túc xá nữ, Đổng Đông Đông bỗng đề nghị. “Được thôi.” Ngộ Không nói xong, liền cười gian xảo nhìn Lăng Siêu. “Bọn anh thì không vấn đề, có điều sư phụ tụi anh ái thê như mệnh, không biết…”[63'> “Tôi cũng đi.” Lăng Siêu đáp. Trong lúc Ngộ Không vẻ mặt vô cùng kinh ngạc sững sờ, Đổng Đông Đông thốt. “Vậy quyết định nhé, lát nữa năm giờ hẹn ở dưới này, chúng ta tới nhà ăn đồ Tây ở lầu ba của căng tin.” “Được.” Lăng Siêu gật đầu, ánh mắt liếc sang Tiêu Thỏ, khóe môi bỗng nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị. “Sư muội cũng nhớ đến đó.” Tiêu Thỏ. “……” Do cái nụ cười quái quỷ của Lăng Siêu trước khi rời đi, Tiêu Thỏ vẫn không vui khi nghĩ đến cái hẹn ăn cơm tối, nàng cân nhắc một lúc, cuối cùng quyết định không đi vẫn hơn. “Đông Đông, lát ta không đi ăn cơm tối …” Nói còn chưa hết câu đã bị ngắt lời phũ phàng. “Tại sao không đi? Thật mất hứng!” “Đúng a, khó có được dịp may vừa nhập học đã quen được một sư huynh đẹp trai như thế.” Vẻ mặt Nghê Nhĩ Tư vô cùng mê trai đắm đuối. Tiêu Thỏ bỗng cảm thấy có chút khó chịu. “Người ta có bạn gái rồi mà…” “Ta biết rồi!” Nghê Nhĩ Tư thản nhiên đáp. “Ta chỉ muốn ngắm trai đẹp chút thôi, dù gì trai đẹp như thế không ai ngắm có phải phí không, chi bằng ngắm nhiều một lát cho đỡ nghiền!” Tiêu Thỏ không biết nói gì, lý lẽ thật mạnh mẽ nha! “Còn Hạ Mạt?” Đổng Đông Đông lại hỏi. “Mi mời thì ta đi.” Bạn Hạ Mạt thân mến, bạn thật là trực tính đi! >___<
Sau đó hai người tới quán cà phê cạnh đó, uống một tách cà phê nóng hôi hổi, nói chuyện về những thứ diễn ra thời gian qua, không nói yêu đương cũng không ôm hôn âu yếm, chỉ là nhìn vào mắt nhau, nhìn thấy nhau, gặp được nhau, cũng lại thành một đoạn ký ức vô cùng khó quên trong trí nhớ hai người.
Ra khỏi quán cà phê, Tiêu Thỏ một mực muốn tặng quà sinh nhật cho hắn.
Sau đó, hai người chạy tới cửa hàng gần đó mua chiếc áo sơ mi này, nàng vẫn còn nhớ rõ hôm đó mình không mang theo nhiều tiền, nhưng lại một mực muốn mua bằng tiền của mình. Cuối cùng dưới ánh mắt nghi hoặc của nhân viên bán hàng, hai người đành chọn chiếc áo sơ mi lỗi thời đang giảm giá này. Rõ ràng chỉ là một chiếc áo lỗi thời, nhưng hắn lại vui vẻ vô cùng, còn nói: đây là món quà sinh nhật tốt nhất của hắn năm nay.
Sau đó, Tiêu Thỏ cũng không hề thấy lại chiếc áo sơ mi này. Nàng cũng từng nghĩ, có lẽ màu áo này quả không hợp với hắn, hay có lẽ hắn kỳ thật vốn không hề thích chiếc áo lỗi thời, chỉ là ngại ngần không nói thẳng với nàng mà thôi. Tóm lại, Tiêu Thỏ để ý một hồi cũng dần dần quên việc này.
Không ngờ là, hôm nay nàng lại ‘gặp lại’ chiếc áo sơ mi này, vẻ mặt tuấn tú của hắn dưới đèn đường tối hôm đó lại một lần nữa hiện lên trong đầu nàng. Không biết vì sao, lòng Tiêu Thỏ bỗng dưng mềm nhũn. (Còn vì sao nữa, haizzz, sắc lang dùng mưu kế dụ dỗ lấy lòng bé Thỏ non đây mà!)
Có lẽ mình vốn không nên giận dỗi hắn lâu như thế, dù gì hai người từ nhỏ bên nhau, hắn vẫn luôn đối tốt với mình, sao nàng không biết cơ chứ? Nghĩ tới đó, Tiêu Thỏ len lén chạy lên, thừa dịp không ai để ý, khẽ giựt giựt lưng áo Lăng Siêu. (Hic, lời dặn của Thỏ ba đã bị bay vào dĩ vãng…)
Hắn giật mình quay đầu lại, bỗng như hiểu ra điều gì đó, thò tay ra sau nắm chặt tay nàng.
Hơi ấm từ bàn tay hắn truyền tới, hai người nhìn nhau cười, rốt cục bao nhiêu hiềm khích cũ đều tan biến hết.
“Hai người…”
Một tiếng kêu kinh ngạc khiến cho Tiêu Thỏ không thể không rời ánh mắt khỏi gương mặt Lăng Siêu, và rồi chứng kiến một màn khiến kẻ khác còn giật mình hơn.
Bạn Ngộ Không thân mến của chúng ta bởi nhìn thấy cảnh hai người nắm tay nhau thân thiết như vậy, quá đỗi khiếp sợ, không cẩn thận chú ý, liền ngã nhào vào… cái ao bên cạnh. T____T






CÔ ẤY CHÍNH LÀ VỊ YÊU TINH NHÀ TA
Nếu nói trên đời này thảm nhất là khi bạn đang đi đường thì rơi xuống ao, thì chuyện còn thảm hơn, chính là việc bạn rơi xuống ao, nhưng lại không biết bơi. Đã thế lại còn chuyện thảm hơn nữa so với việc này, đó là rơi xuống ao xong, bạn gào thét rõ to hô cứu mạng chán chê, mới phát hiện hóa ra cái ao này chỉ sâu mỗi một mét.
Mặt đỏ bừng lồm cồm bò từ dưới ao lên, bạn Ngộ Không của chúng ta quả là đã nếm trải đủ.
“Sư phụ, người cố tình chọc con nha…” Ngộ Không cắn môi, vẻ mặt vô cùng ủy khuất tội nghiệp.
Lăng Siêu nhướng mày. “Là do nhà ngươi bản thân đi đường không cẩn thận chứ.”
“Đúng nha, nhìn qua các mi giống như quen nhau lâu lắm rồi vậy.”
Dưới vẻ mặt hóng chuyện của hai người này, Tiêu Thỏ đành phải kể lại từ đầu chuyện giữa nàng và Lăng Siêu. (có bao gồm chuyện con thỏ bông vải hoa xanh không nhỉ? Hí hí)
Tuy Tiêu Thỏ đã là nói tóm lược ngắn gọn, lại không thêm mắm dặm muối, tu từ cảm thán chi cả, nhưng Đổng Đông


XtGem Forum catalog