Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

Đông và Nghê Nhĩ Tư vẫn nghe ra mùi vị tươi mới, say sưa chăm chú.
Nghe xong, Nghê Nhĩ Tư cảm thán một câu. “Hóa ra là thật sự có chuyện thanh mai trúc mã như vầy sao!”
Đổng Đông Đông nắm chặt tay lại. “Ai cũng bảo trông ta giống học sinh cấp 2, hay là hôm nào đó ta cũng lượn qua trường sơ trung nào đó kiếm một bé làm trúc mã cho ta nhỉ?”
Tiêu Thỏ nghe được, vẻ mặt nhăn nhó, vừa quay đầu lại liền thấy Hạ Mạt nãy giờ không nói gì hóa ra đang vô cùng chăm chú tốc ký trên một cuốn vở.
“Mi viết gì đấy?” Tiêu Thỏ hỏi.
Hạ Mạt liền đẩy gọng kính trên sống mũi một cái. “Ta cảm thấy vụ việc này có thể dùng để nghiên cứu đề tài về lúc thanh thiếu niên bắt đầu có ý thức về giới tính.”
Tiêu Thỏ. “……”
Sự xuất hiện của Lăng Siêu được xem như đoạn mở màn của giai đoạn khai giảng. Không lâu sau, trường học bắt đầu chính thức vào học.
Do là năm nhất, chương trình học cũng không dính đến nhiều kiến thức chuyên môn. Tiêu Thỏ cố học cũng không vất vả lắm, trừ mỗi môn toán học cấp cao mỗi lần học đều khiến nàng đau đầu không thôi, còn các môn khác nàng đều có thể đối phó vượt qua được.
Vòng bạn bè trong trường học dĩ nhiên là khởi đầu từ phòng ký túc. Tiêu Thỏ các nàng cũng không phải ngoại lệ. Ngày nào bốn cô gái phòng 438 cũng đi cùng với nhau, đi học cũng ngồi cùng bàn, cứ như vậy chỉ qua một cuối tuần, Tiêu Thỏ cũng đã có thể hiểu thêm về tính cách của mỗi người.
Đổng Đông Đông người cũng như tên, là một người sống rất có ‘nhịp điệu tiết tấu’, nói chuyện hay làm việc đều có chút háo hức, lại thẳng thắn, thêm vẻ bề ngoài vô cùng đáng yêu, không khác gì một cô nàng Lolita đầy nhiệt huyết. Còn về Nghê Nhĩ Tư, vì nàng thi đại học hai năm mới vào được trường Z, nên lớn tuổi nhất trong nhóm. Mỗi lần có việc gì cần giải quyết, nàng đều trưng ra bộ dáng đầy kinh nghiệm phong phú, nhưng trong thực tế, từ trong ra ngoài cô nàng lại là một người vừa tốt bụng vừa nhát gan, nguyên việc nàng theo chủ nghĩa ăn chay không sát sinh là có thể thấy được.
Ngoài ra còn Hạ Mạt, cứ nhắc đến cô nàng này là Tiêu Thỏ lại nản. Chưa thấy một nữ sinh nào có dáng vẻ thanh nhã xinh đẹp, mà trong đầu lại mê mẩn tất cả những bộ phận trên cơ thể con người tới mức mê muội như vậy. Có lần lên lớp học môn sinh lý, Tiêu Thỏ chính mắt nhìn thấy cô nàng lật sách tới phần Chức năng bài tiết của hệ tiêu hóa, rồi say sưa nghiên cứu suốt ba tiết liền… Hôm đó ăn trưa, cô nàng này còn đặc biệt lấy một phần… lòng lợn phần ruột già để ăn.
Cứ như thế nhìn Hạ Mạt hai hôm liên tục ăn lòng lợn xong, Tiêu Thỏ rốt cục không nhịn nổi liền hỏi. “Tiểu Mạt à, tại sao mi lại xin vào khoa Y tá?”
Hạ Mạt vốn đang nhìn chằm chằm khúc ruột già của con lợn ngẩn cả người, nghe thấy Tiêu Thỏ hỏi mới lưu luyến không nguôi ngẩng đầu lên. “Ta vốn không điền khoa Y tá nguyện vọng một, nhưng vì điểm không đủ nên phải vào nguyện vọng sau.”
“Chứ mi điền chính là khoa nào?”
“Pháp y.”
Têu Thỏ nhìn xuống khúc ruột lợn trên đĩa kia, rốt cục cũng hiểu ra.
Do Tiêu Thỏ khơi mào câu chuyện trước, hai người kia cũng nhanh chóng tham gia chủ đề này. Mọi người ngồi tán gẫu, nàng mới phát hiện hóa ra trừ bản thân mình muốn vào khoa Y tá ngay từ đầu, ba người còn lại đều là bị bắt buộc vào đây cả. Ví dụ như Đổng Đông Đông, nàng điền vốn là khoa Y, nhưng điểm không đủ nên bị điều đến khoa Y tá. Còn về Nghê Nhĩ Tư, còn thần kỳ hơn, nghe nói cả nhà nàng có bảy người đều học Y mà ra, tới lúc điền nguyện vọng, một không đấu lại bảy, nàng chỉ có thể chọn khoa Y tá.
“Tại sao các mi lại không thích khoa Y tá cơ chứ?” Tiêu Thỏ không hiểu.
“Chứ tại sao mi lại thích?” Đổng Đông Đông hỏi lại.
“Tại vì…” Tiêu Thỏ không biết trả lời sao.
Thật ra nàng muốn làm y tá, chỉ vì trước đây cùng Lăng Siêu vào bệnh viện, trở nên có ấn tượng vô cùng tốt với nghề y tá, nhưng thật lòng mà nói, chính mình cũng hiểu đây không phải loại lý do nhất quyết phải trở thành y tá.
Cuộc đời là thế, có rất nhiều việc, ngay từ lúc chúng ta còn thơ ấu đã được định sẵn, duyên phận định sẵn, khó mà giải thích được.
Thấy Tiêu Thỏ không trả lời, đề tài lại nhanh chóng được chuyển hướng.
Đổng Đông Đông nói. “Ta mới nhận được tin, buổi lễ chào đón sinh viên mới tối nay xong xuôi, khoa Y tá chúng ta phải tập trung ở phòng học gần cầu thang nhà A để gặp gỡ người trợ giảng phụ trách sinh viên mới khoa Y ta chúng ta một chút.”
“Nhưng trợ giảng không phải đã có rồi còn gì?” Nghê Nhĩ Tư hỏi lại.
“Ừh, có điều đây là người trợ giảng về tâm lý y tá do học viện đặc biệt phái đến cho sinh viên mới chúng ta, lại không phải giáo viên, mà là một sinh viên năm trên.”
“Sinh viên?” Tiêu Thỏ đang trầm ngâm cũng liền hồi phục lại. “Sinh viên cũng có thể làm trợ giảng sao?”
“Dĩ nhiên rồi! Nghe nói trường mình hàng năm đều có không ít sinh viên mới vào do không thích ứng nổi với việc học ở đại học đều tự động xin nghỉ, thế nên trường mình tuyển một ít các đàn anh đàn chị có kinh nghiệm học tới làm trợ giảng cho sinh viên mới chúng ta.”
“Vậy trợ giảng của chúng ta là đàn chị hay đàn anh nhỉ?