XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

Nếu là một người trông dễ nhìn thì tốt biết mấy…”
Ba người còn lại cùng nhau quay sang khinh bỉ Nghê Nhĩ Tư. “Nam sinh khoa Y tá dễ nhìn sao? Mi thật là được voi đòi tiên a!”
Nghê Nhĩ Tư: “……”
Nhưng người nào cũng không ngờ tới, lần này Nghê Nhĩ Tư nhà ta nói bừa lại thành sự thật. Khoa Y tá luôn âm thịnh dương suy, mất cân bằng giới tính nghiêm trọng, ấy thế nhưng năm nay lại cử tới một trợ giảng vô cùng dễ nhìn!
Lúc vừa mới khai mạc lễ đón tân sinh viên, chợt nghe lớp bên cạnh có người rỉ tai nhau lát nữa muốn tới nhìn đàn anh đẹp trai, chờ tới khi lễ đón sinh viên mới kết thúc, tin này đã mọc cánh bay khắp khoa Y tá, ngay cả các đàn chị năm hai năm ba cũng đều la hét muốn đi tham gia buổi gặp mặt vị trợ giảng trong lòng bọn họ.
Tiêu Thỏ ngốc cả người, rốt cục là đẹp trai tới thế nào mà có thể khiến cho một đám nữ sinh điên cuồng lên thế chứ?
Lúc đó, Đổng Đông Đông vẻ mặt thần bí gian xảo liền chạy từ bên bục giảng tới. “Hỏi thăm được rồi, hỏi thăm được rồi!”
“Sao cơ sao cơ?” Một đám con gái thấy mùi liền hóng hớt bô lô ba la vây chặt cô nàng ở giữa.
“Tớ mới hỏi một đàn chị năm hai, chị ấy nói lần này trợ giảng được cử tới chăm sóc chúng ta là một đàn anh năm bốn khoa Y, tên là Giang Hồ, là một anh chàng đẹp trai siêu cấp đó nha!”
Một đám con gái lập tức hai mắt sáng lên như sói đói. “Đẹp trai tới mức nào?”
“Nghe nói có một bông hoa khoa Y trường mình, theo đuổi anh ta ba năm, năm ngoái còn chặn đường tỏ tình công khai với anh ta, kết quả là bị từ chối tại chỗ!”
“WOWWWW!” Chuyện hành lang hấp dẫn như vậy, không thể không khiến máu đam mê cái đẹp trong lòng mọi người sôi lên, chỉ hận không thể mọc cánh bay thẳng tới nhà A để tận mắt nhìn thấy vị đàn anh đẹp trai trong truyền thuyết này.
Chỉ có Tiêu Thỏ thì khác, nàng chỉ yên lặng nghĩ tới Lăng Siêu, nếu xét bề ngoài, hẳn hắn cũng được tính là một gã đẹp trai chứ nhỉ… (Tình nhân trong mắt ra Tây Thi… hí hí…)
Tới phòng học gần cầu thang, quả nhiên đã có không ít người chờ bên trong, đã thế lại còn có rất nhiều đàn chị bon chen chạy tới, tất cả đều trưng một bộ mặt vô cùng hưng phấn. Có điều, rất nhiều người trong đó đều là không mời mà tới, khiến cho căn phòng học nhỏ bé không đủ chỗ ngồi. Bọn Tiêu Thỏ tới cũng hơi muộn, cũng không còn chỗ để vào ngồi.
“Những người này cũng thật là, đây là buổi gặp mặt sinh viên mới chúng ta kia mà, bọn họ sao lại tới chiếm chỗ vô duyên thế không biết?” Nghê Nhĩ Tư than thở một câu.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Ai bảo các cô tới muộn như vậy!” Một nữ sinh ăn mặc rất sành điệu trừng mắt lườm các nàng một cái.
“Này! Chị này sao có thể nói như thế chứ?” Trách nhiệm của trưởng lớp Đổng Đông Đông liền bùng nổ.
“Tôi tôi làm sao? Các cô tự mình tới muộn còn trách người khác cái gì?” Thái độ của nữ sinh kia rất là to tiếng, cô ta mới nói mấy câu đã khiến mọi người chung quanh quay lại nhìn các nàng.
Tiêu Thỏ kéo áo Đông Đông lại. “Đông Đông, đừng thèm cãi nhau với loại người như vậy!” Nàng vốn luôn là người không thích cãi nhau, gây sự chú ý.
Không ngờ một câu nói khẽ như thế lại lọt được vào tai cô nữ sinh kia.
“Loại người như tôi là sao?” Nữ sinh kia đột ngột đứng lên, Tiêu Thỏ giờ mới phát hiện nàng ta vốn đã rất là cao, lại còn đi giày cao gót, khí thế vô cùng áp bức người khác.
Nãy giờ xung đột với nàng ta, dù sao cũng toàn mấy cô sinh viên mới vào đại học, còn non nớt lắm. Nàng ta hùng hổ như thế khiến mọi người đều ngẩn người, Nghê Nhĩ Tư vốn nhát gan liền lùi về phía sau vài bước, chỉ có Tiêu Thỏ tiến lên nói thẳng. “Chị à, em thấy chị nói chuyện như vậy không có lý lẽ gì là sao?”
Người nọ ngẩn ra, hiển nhiên chưa từng bị người khác phản đối lại bao giờ, liền nổi giận. “Cái gì không có lý lẽ? Chị đây còn cần một sinh viên mới chưa nứt mắt như chúng bay dạy dỗ sao? Có biết thế nào là đạo lý người đến trước được hưởng trước không? Các cô tự đến muộn còn trách người khác cái gì. Cô…”
Bà chị kia miệng liên thanh như pháo nổ, rõ ràng chính mình vô lý, chị ta lại nói ý như mình mới là hợp lý hợp tình, khí thế bức người.
Tiêu Thỏ từ nhỏ chưa thấy ai như thế, cũng có chút sững sờ.
Mắt thấy người nọ càng nói càng hăng, còn hùng hổ ép nàng lùi lại về phía tường phía sau, bỗng một bóng người chắn giữa hai bọn họ.
“Xem ra vai trò trợ giảng của mình bắt đầu có việc để làm rồi đây.” Lời nói mang theo ý cười, Tiêu Thỏ giật mình, lập tức phát hiện chàng trai trước mặt mình rất rất là cao, mặc một chiếc áo sơ mi vừa ôm lấy người. Từ nơi nàng đứng có thể thoáng thấy gương mặt nhìn nghiêng của anh ta, trên sống mũi còn đeo một chiếc kính gọng vàng, nhìn qua đường viền phần dưới khuôn mặt cũng thấy vô cùng đẹp trai.
Ngay đúng lúc Tiêu Thỏ thả hồn lên mây, bà chị lúc nãy khí thế còn hùng hổ áp bức người khác liền lập tức biến mất, thay vào đó là một giọng dịu dàng ngọt ngào. “Giang sư huynh…”
Giang sư huynh? Chính là đàn anh Giang Hồ trong truyền thuyết kia sao?
Một chút im lặng kéo dài ngắn ngủi, tiếng thảo luận dần dần vang lên, trung tâm của sự chú ý lúc này bắt