Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1819 lượt.

g Siêu búng một cái lên trán nàng.
Tiêu Thỏ tỉnh lại, vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt.
Cô nhóc này lúc nào cũng thế, mỗi khi suy nghĩ cái gì đều để hết tâm trí vào đó, tàu hỏa lao ầm ầm tới có khi cũng không nhận ra. Lăng Siêu bất đắc dĩ cười khẽ, tâm trạng cũng không còn u ám như hồi nãy. Hắn vươn tay ra xoa xoa chỗ vừa bị búng trên trán nàng rồi khẽ nói. “Đi nào.”
“Đi đâu?” Tiêu Thỏ tiếp tục mờ mịt.
Hắn nháy nháy mắt. “Đương nhiên là đi chơi Giáng Sinh…”
Họ từ bệnh viện về lại căn hộ của Lăng Siêu, giở hết đống đồ ăn hồi nãy chưa động tới ăn sạch sành sanh, dọn bàn dọn bếp cũng đã hơn mười hai giờ đêm.
Tuy nói thật ra đây không thể tính là bữa tiệc Giáng Sinh gì hết, nhưng Tiêu Thỏ lại ăn vô cùng nhiệt tình, ngay cả đĩa sườn chua ngọt nguội ngắt cũng bị nàng chén sạch sẽ như gió thổi mây tan.
“Em đói đến thế cơ à?” Lăng Siêu mỉm cười.
Tiêu Thỏ xoa xoa bụng, vô cùng hài lòng thỏa mãn nheo nheo mắt. “Dĩ nhiên là đói rồi, từ trưa tới giờ em có ăn gì đâu!”
“Thật là mất hết cả hình tượng thục nữ!”
“Trước mặt anh em còn cần giữ hình tượng thục nữ cái gì a?” Nàng tiếp tục xoa xoa bụng một cách không-hề-thục-nữ.
“Ăn no tới vậy cơ à?”
“Chứ sao?” Tiêu Thỏ làm vẻ mặt như thể no phát ói tới nơi.
“Anh cũng xoa bụng em nhé!”
“… Oái! Không cho!”
Quả nhiên, kẻ nào đó lúc nào cũng có thể chụp lấy cơ hội mà giở trò lưu manh ra. T____T (Cơ mà ta, và nàng đều thích, Thỏ Thỏ nhờ!)
Chờ tới khi lưu manh cũng lưu manh xong, không khí vui vẻ lại yên lặng xuống, Tiêu Thỏ ngáp một cái, bỗng có chút buồn ngủ a.
“Tặng này.” Một cái hộp nhỏ đuợc chìa ra trước mặt nàng.
Cơn buồn ngủ lập tức bay mất, Tiêu Thỏ nhìn nhìn cái hộp được gói ghém rất đẹp ngơ ngác hỏi. “Đây là cái gì?”
“Quà chứ cái gì.”
Thật không ngờ hắn cũng chuẩn bị quà cho nàng. Không biết là gì nhỉ? Nàng vô cùng hưng phấn khẽ khàng tháo bỏ lớp giấy bọc bên ngoài một cách cẩn thận, vừa nhìn đến bên trong, chính là một chiếc di động mới màu trắng tinh, đúng loại nàng thích. (Aaaaa, ta cũng muốn quà cơ!)
“Có thích không?”
“Có!” Tiêu Thỏ vui vẻ gật đầu, còn chưa kịp mở miệng nói lời cám ơn, Lăng Siêu lại chìa tay ra. “Của anh đâu?”
“Cái gì cơ?”
“Quà.”
Tiêu Thỏ ngẩn người méo mặt, sao anh biết em có chuẩn bị quà mà đòi? (Ơ hay, thế không được đòi quà à! Mà có cặp nào nam đòi nữ quà như thế này không nhỉ, toàn thấy ngược lại hà!)
“Không có sao?” Hắn nhíu mày, vẻ mặt y chang một đứa bé đòi ăn kẹo mà không được ăn.
Khó có thể nhìn thấy vẻ mặt thú vị này của Lăng đại công tử, Tiêu Thỏ dĩ nhiên không tha cho cơ hội trêu chọc hắn thế này. “Đúng, không có.” Nàng phẩy phẩy tay.
“Vậy thì không có cách nào khác rồi…”
“Là sao?? Ưm…”
Đôi môi như cánh hoa đào của nàng lần này là lần thứ ba bị ‘cướp’ trong tối nay rồi, cũng như hai lần trước, nàng lại bị hôn tới mức đầu óc trống rỗng, choáng váng, hai mắt mơ màng mê ly.
Hắn hài lòng buông nàng ra, rồi đưa tay lên xoa xoa cằm lẩm bẩm, vẻ thật tình suy nghĩ. “Không có quà, thôi quà này cũng được, có điều hình như chưa đủ thì phải…” Sau đó, lại quay sang chuẩn bị cúi xuống ‘kiếm quà’ tiếp. (Ha ha, mặt dày, cơ mà ta và một cơ số không nhỏ những người đọc những dòng này vẫn thích!)
“Từ từ!” Tiêu Thỏ kịp thời tỉnh ra, lập tức vô cùng hối hận quyết định trêu chọc hắn hồi nãy của mình. Lăng đại công tử là kẻ nào kia chứ, ở chung với hắn, kiểu gì kẻ bị thiệt lớn nhất vẫn là nàng mà thôi.
Vì cực lực tránh cho mình bị tổn thất lớn hơn, Tiêu Thỏ đành phải mò lấy món quà mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng kia ra, mặt cau cau có có ném cho hắn. “Đấy, này thì quà!”
“Chả có thành ý gì cả.” Lăng Siêu bĩu môi, mở cái hộp nhỏ ra, vừa nhìn thấy chiếc nhẫn lập tức sửng sốt ngẩn ra.
“Sao, anh thích chứ?” Tiêu Thỏ cười vô cùng đắc ý.
Lăng Siêu vẫn trong tình trạng ngạc nhiên ngẩn ngơ như thế, mãi một lúc lâu sau mới từ từ lấy lại được tinh thần, quay sang hỏi. “Bà xã, ý em là… em đang cầu hôn anh phải không?”
Nhẫn? Cầu hôn? Trời ơi, làm quái nào mà nàng không nghĩ ra điều này cơ chứ?
Thế là ngày hôm đó, Tiêu Thỏ lại đứng hình trong gió lần thứ N…






KÌ NGHỈ TRƯỚC TẾT
Lễ Giáng Sinh vừa qua, ngày tháng liền vùn vụt trôi, thoáng chốc đã tới kỳ thi học kỳ.
Khoa Y tá học kỳ đầu tiên này chương trình cũng tương đối nhẹ nhàng, chỉ thuộc các môn cơ bản mà không có môn nào mang tính chuyên nghiệp quá mức cả. Thế nên Tiêu Thỏ ra khỏi phòng thi xong, tự cảm thấy vô cùng sảng khoái, nhưng mà Nghê Nhĩ Tư lại khác. Nàng ta trưng ra vẻ mặt nhăn nhó như quả mướp đắng, miệng không ngừng rền rĩ. “Thôi xong rồi, mình xong đời rồi! Mình xong đời rồi…”
Tiêu Thỏ thấy thế vội vàng an ủi. “Ta nghe người ta bảo các thày cô giáo ở đại học không hay làm khó sinh viên đâu, mi đừng lo lắng quá.”
“Thật không?” Nghê Nhĩ Tư nửa tin nửa ngờ.
“Cái gì? Chàng Lăng Siêu đẹp trai không về nhà Tết này sao?” Nghê Nhĩ Tư như bắt được tần số buôn chuyện, hai mắt lập tức sáng ngời.
Tiêu Thỏ gật đầu. “Kỳ nghỉ đông này anh ấy s


80s toys - Atari. I still have