Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.

c… *mắt long lanh*)
Thêm đường, thêm bột năng, chờ cho sôi nhè nhẹ trở lại, món sườn chua ngọt nàng thích ăn nhất cũng đã xong xuôi.
Lăng Siêu cũng không vội vã dọn bàn, mà chỉ thò tay tắt bếp ga, lại với lấy chiếc vung nồi đậy kĩ càng lên nồi, bảo đảm cho hơi nóng sẽ không thoát ra ngoài, lúc này mới quay người lại, hôn lên môi nàng.
Nàng không kháng cự, thuận theo tự nhiên đem hai tay đang vòng qua hông hắn quàng lên cổ.
Lòng bàn tay mềm mại, xoa xoa, chà sát lên phần da thịt mẫn cảm giữa gáy và vai hắn, kích thích hắn hôn càng nồng nàn hơn, trong cảm giác răng môi hòa trộn, cũng như muốn hút lấy cả trái tim cả cơ thể người kia vào lòng.
Nụ hôn vừa xong, hai mắt Tiêu Thỏ trở nên mơ màng, mãi một lúc lâu sau mới chậm rãi thốt lên. “Nếu chờ tới khi chúng ta cùng già đi, anh vẫn nấu cho em ăn như vậy thì thật là tốt…”
Chờ tới khi chúng ta cùng già đi…
Bỗng dưng từ đáy lòng hắn dâng lên một nỗi xúc động lớn lao khó mà kiềm chế nổi, hắn liền xoay người áp nàng vào mặt tủ lạnh cạnh đó.
“Bà xã, anh yêu em.” Hắn nói xong, lại hôn nàng một lần nữa. Có điều lần này không còn chỉ là quấn quít môi thơm, mà hai tay cũng đã luồn vào trong áo len của nàng, khẽ khàng lướt qua làn da vùng eo thon mịn, thuận đà luồn ra sau lưng, ngón tay khẽ tháo rời móc áo trong của nàng…
Hắn… vừa nói… hắn yêu nàng sao?
Trong lòng đã biết rõ, nhưng tận tai nghe từ chính môi hắn thốt ra, đầu óc nàng vẫn không tránh khỏi một chút mê ly, mãi tới khi bàn tay nóng rực của hắn áp lên phần lưng của nàng, sau đó phần ngực vốn được bao chặt chẽ bỗng bung ra…
Tiêu Thỏ bừng tỉnh, bỗng dưng trong lòng có chút căng thẳng.
Nàng đã không còn lại một cô bé con nửa tỉnh nửa mê như lúc trước, những chuyện giữa nam và nữ, cũng sẽ thường được nhắc tới trong các chủ đề tán gẫu buổi tối trong phòng ngủ. Cũng như Đổng Đông Đông hay nói vậy, cái gì tới thì sẽ tới, nàng vốn không nên để ý. Chẳng qua… trong lòng vẫn có chút cảm giác bối rối, trái tim đập loạn xạ trong ngực nàng, như thể muốn phá tung lồng ngực mà ra vậy.
Bàn tay hắn vẫn tiếp tục vuốt ve trên người nàng, môi hắn cũng đã rời khỏi vành môi giờ hơi sưng lên của nàng mà đáp xuống cổ, vài lần lướt qua lướt lại xong, lại đột ngột ngoài suy nghĩ của nàng mà vươn lên khẽ cắn vào vành tai mềm mềm trắng nõn nà, khiến Tiêu Thỏ khẽ run lên một chút, đầu óc trống rỗng.
Như cảm giác thấy sự thay đổi của cơ thể nàng, Lăng Siêu bỗng ngừng lại nhìn chăm chú vào mắt nàng. Hai gò má nàng đã sớm ửng đỏ như trái đào chín, đôi mắt đen huyền giờ long lanh ướt rượt gợi cảm, ánh mắt sớm mê ly tự lúc nào.
Nhìn nhau vài giây, hắn bỗng vòng tay ôm lấy eo nàng, tay kia vòng xuống sau hai chân đem nàng nhấc bổng lên bước nhanh về phía phòng ngủ.
Hành động đột ngột này của hắn, khiến Tiêu Thỏ chợt kêu lên theo phản xạ.
“Đừng!”
Chỉ một tiếng khẽ, khiến hắn dừng lại.
“Bà xã, em không muốn sao?” Không phải hắn muốn ép nàng, chỉ là trong mắt hắn bỗng hiện lên chút bất an lo lắng.
Tiêu Thỏ vòng tay ôm cổ hắn, giấu mặt vào hõm vai hắn khẽ thì thầm. “Em chưa chuẩn bị tinh thần…”
Tiếng nói khe khẽ truyền vào tai khiến Lăng Siêu thật sự dừng bước mà quay lưng đưa nàng đặt lên ghế sô pha, môi khẽ chạm lên trán nàng. “Đừng sợ, anh sẽ rất nhẹ nhàng mà…”
Nàng vẫn lắc đầu, cất tiếng nhỏ như muỗi kêu. “Sớm quá…”
Không chuẩn bị, là nàng hoàn toàn chưa chuẩn bị gì hết, tuy vừa rồi nàng vẫn cố thuyết phục bản thân thuận theo, nhưng khoảnh khắc hắn bế bổng nàng lên, nàng vẫn không nén nổi phản xạ mà bật lời phản đối.
Không phải không muốn cùng với hắn, mà chỉ là thật tình chưa có chuẩn bị sẵn sàng.
Nàng cúi đầu, hai người cùng yên lặng một hồi lâu, rồi bỗng nhiên bàn tay hắn lại luồn vào bên trong áo nàng, tinh tế mà khéo léo cài lại dây áo trong cho nàng. Rồi sau đó, hắn lại lần nữa áp môi lên trán nàng, một chiếc hôn phớt qua như chuồn chuồn lướt nước, hơi thở vừa rồi vốn nặng nề hổn hển giờ cũng đã bình thường trở lại. “Bà xã, anh yêu em, nên anh sẽ không ép buộc em.”
Rõ ràng là chỉ một câu đơn giản, lại khiến lòng nàng nóng rực lên, vừa ngẩng đầu định nói với hắn điều gì đó, thì điện thoại của Lăng Siêu reo vang.
Đầu bên kia truyền đến âm thanh lo lắng của Bát Giới. “Có chuyện rồi sư phụ! Ngộ Không có chuyện rồi!”






ĐÊM GIÁNG SINH
Lúc Tiêu Thỏ và Lăng Siêu vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện, đập vào mắt là cảnh Đổng Đông Đông sụt sùi khóc, mắt đỏ hoe đứng ngoài cửa phòng chụp X-quang, Bát Giới đứng bên khe khẽ an ủi.
Tiêu Thỏ căng thẳng trong lòng, vội vã chạy qua xem sao. “Đông Đông, xảy ra chuyện gì thế? Ngộ Không ra sao rồi?”
Thấy là Tiêu Thỏ, Đổng Đông Đông liền ôm chầm lấy nàng khóc òa lên, miệng không ngớt nói. “Đều là tại ta hết, tại ta hại Ngộ Không…”
Tiêu Thỏ càng nghe càng sốt ruột. “Đông Đông, trước tiên nín đã nào, rốt cuộc là có chuyện gì, từ từ nói ta nghe coi.”
“Bọn ta không tới, ai trả tiền viện tiền thuốc cho nhà ngươi?” Sắc mặt Lăng Siêu cũng vô cùng khó nhìn, r