Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
ổ rồi đẩy hắn ngã rầm xuống mặt sân. Sự thể xảy ra một cách đột ngột khiến trong lòng Tiêu Thỏ giật thót một cái, bật người đứng dậy chạy vội xuống sân bóng. Trên sân, toàn bộ thành viên đội bóng rổ đã vây chặt chung quanh chỗ Lăng Siêu vừa ngã, vài người nóng nảy lập tức kéo gã vừa gây ra họa kia. Rõ ràng một cuộc xung đột sắp sửa nổ ra khó mà tránh khỏi. “Tôi không sao.” Lăng Siêu phủi phủi quần áo ý bảo đồng đội đừng xúc động. “Nhưng hắn ta rõ ràng cố ý phạm quy mà.” Đồng đội hắn giận dữ quát. “Mắt mày có tròng không mà bảo tao cố ý? Tự mình đứng không vững thì đừng trách người khác!” Kẻ kia vô cùng hung hăng, vẻ mặt chỉ có thể gọi là lưu manh thú dữ. “Cậu muốn gây sự phải không? Có giỏi thì…” “Đừng cãi nhau.” Lăng Siêu ngắt lời đồng đội rồi đứng thẳng lên. Tiêu Thỏ vội chạy qua đó dìu hắn đứng lên. “Anh không sao.” Hắn vỗ vỗ tay nàng, giọng nói vô cùng dịu dàng. Nghe được hắn muốn an ủi nàng, Tiêu Thỏ dù đã yên tâm hơn nhưng vẫn không nén được nắm chặt lấy bàn tay hắn. Lăng Siêu lật tay lại cầm lấy tay nàng, ngẩng đầu lên nói với đồng đội. “Sân bóng là thế, khó tránh va chạm. Đừng cãi nhau sẽ tổn thương tới hòa khí.” “Đấy, nói thế mới giống tiếng người chứ!” Kẻ vừa đẩy hắn ngã không khách khí chút nào còn nói mỉa. “Được rồi được rồi, nếu không sao thì tiếp tục trận bóng thôi!” Huấn luyện viên hai bên cũng bước ra hòa giải, khiến mọi chuyện bình ổn trở lại. Do Lăng Siêu bị đau chân, không thể tiếp tục chơi, nên huấn luyện viên lập tức thay hắn ra để người khác vào. Tiêu Thỏ đỡ hắn vào phòng thay quần áo. Trên đường đi nàng không nhịn được cằn nhằn. “Vừa rồi người kia rõ ràng là cố ý đẩy mà, em ngồi trên khán đài nhìn thấy rõ ràng!” Lăng Siêu không nói gì, chỉ hơi hơi nhếch môi lên. “Anh còn cười được sao, suýt dọa em muốn chết!” Năm đó bản thân còn nhỏ không hiểu biết, làm hại Lăng Siêu bị gãy chân. Từ đó về sau chân trái của hắn cứ vào mùa mưa ẩm ướt lại lên cơn đau nhức. Nếu không phải một lần Lăng nương lỡ miệng kể, nàng còn không biết mình đã gây ra họa lớn thế nào. Bởi vì chuyện đó khiến Tiêu Thỏ vẫn không ngớt áy náy, hiện giờ lại thấy có kẻ to gan thiếu chút nữa làm chân hắn lại bị thương lần nữa, dĩ nhiên nàng chỉ hận không thể đi liều mạng với kẻ kia. (Hí hí, đừng đi liều mạng với ai làm gì, Lăng Siêu chỉ cần cưng lấy thân báo đáp là được rồi cưng!) “Em quan tâm tới anh sao?” Lăng Siêu cười hỏi. Lúc này rồi còn có lòng đùa giỡn nữa, Tiêu Thỏ quả thật là tức điên chỉ muốn đập cho hắn một cái. Thấy Tiêu Thỏ mặt mày như sắp có bão lớn, chuẩn bị nổi trận lôi đình, Lăng Siêu giờ mới vỗ vỗ má nàng. “Được rồi, anh không trêu em nữa. Chân anh quả thật không sao mà, không tin em nhìn xem.” Dứt lời liền nhảy nhảy vài cái tại chỗ. Gì? Quả là giống như không có việc gì. Tiêu Thỏ nhớ lại dáng vẻ cà thọt hồi nãy của hắn, nhất thời chả hiểu gì cả. “Em nhìn gã số năm áo đen kia xem.” Lăng Siêu bỗng chỉ chỉ xuống sân. Áo đen số năm? Tiêu Thỏ nhìn theo hướng tay hắn chỉ, đúng là cái gã cao to hồi nãy đẩy ngã Lăng Siêu. Nhìn qua hắn cao khoảng một mét chín mươi, cơ thể phát triển, hai bắp tay có hai múi cơ bắp to đùng có thể so với cái ấm trà, bảo sao có thể dễ dàng đẩy người ta thoải mái như vậy. Nàng quả thật muốn nhào xuống hung hăng đập cho gã kia một trận. “Hắn chính là kẻ đã đánh Ngộ Không đấy.” “Cái gì?” Tiêu Thỏ lắp bắp kinh hãi. Nàng nghe Bát Giới nói người đánh Ngộ Không cũng là sinh viên trong trường, không ngờ lại chính là người này, chẳng trách hồi nãy dáng vẻ gã kia vô cùng hung hăng ngạo mạn không coi ai ra gì.
NGHỈ TẾT NGUYÊN ĐÁN
Sáng sớm hôm sau khi Tiêu Thỏ về tới nhà, nàng không ngủ nướng cho lại giấc, cũng không nhào vào xử lý bữa tiệc lớn do ‘mẫu hậu’ đích thân tỉ mỉ nấu nướng, mà trước tiên là chạy tới quảng trường kỹ thuật số mua một cái webcam.
Lăng Đại công tử đã có lệnh rõ ràng, mỗi ngày nhất định không nhìn thấy phương dung của kiều thê là không được.
Đáng tiếc là, webcam tuy đã mua về, nhưng nàng Tiêu Thỏ nhà chúng ta vốn là một kẻ mù tịt về máy tính nên không biết cài đặt. Lắp vào chờ cả nửa ngày mà máy tính vẫn không có phản ứng nhận webcam, nàng đành bất đắc dĩ chạy ra nhờ ba mình.
Ba nàng vừa nghe nói con gái lắp webcam là để chat thường xuyên với Lăng Siêu, lập tức đổi sắc mặt bày ra bộ dáng ta-già-rồi-làm-sao-biết-dùng-máy-tính, liên tục lắc đầu thở dài. “Haizzzz, già thật rồi, không theo kịp thời đại rồi!”
“Xin hỏi có phải Tiêu tiểu thư không?”
Tiêu Thỏ cả đầu mờ mịt không hiểu gì cả. “Đúng, tôi họ Tiêu đây, xin hỏi có việc gì vậy?”
“Chào cô, tôi là nhân viên công ty XX chuyên cung cấp người giúp việc, được sự ủy thác của Lăng tiên sinh nên tới giúp cô lắp webcam.”[91'>
Người giúp việc? Lắp webcam? Tiêu Thỏ thật muốn khóc mà, đúng là chỉ có Lăng Siêu mới nghĩ ra được, xem chừng công ty chuyên cung cấp người giúp việc kia cũng là lần đầu tiên nhận được yêu cầu lắp webcam thế này.
Nếu người ta đã tới, dĩ nhiên không thể để anh ta về thế được. Tiêu Thỏ đành phải mời anh ta vào nhà.
Không hổ danh nhân