Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

i vẻ hào hứng xùy tiền ra mua.
Đi từ đầu phố tới cuối phố, trong tay hai mẹ con đã đầy ứ hự các loại túi tới mức không cầm thêm được gì.
Cuối cùng mẹ nàng mới hài lòng vừa ý mà kéo tay con gái chuẩn bị gọi xe đi về.
“Chờ một chút.” Tiêu Thỏ gọi mẹ lại.
“Sao thế con?”
“Con… còn muốn mua cái này…”
Thứ có thể làm cho Tiêu Thỏ lắp ba lắp bắp như vậy, dĩ nhiên là có dính tới Lăng Siêu rồi. Lăng Siêu đi làm vất vả như thế, chắc chắn không có thời gian mua sắm quần áo. Mình lại mua nhiều cho mình như vậy, cũng nên mua giùm hắn một cái chứ. (Cưng ơi, cưng lộ ra là bị Siêu Siêu lừa cả vốn lẫn lãi rồi nhá cưng, chứ mẹ Siêu Siêu không mua đồ cho con zai chắc?)
Cuối cùng nàng chọn một chiếc áo khoác len màu đen, dáng áo rất cứng cáp, kiểu dáng lại hợp mốt, chất liệu áo rất tốt, giá cả dĩ nhiên không thấp, thiếu điều gần hết sạch chỗ tiền lương đi làm thêm trong kỳ nghỉ của Tiêu Thỏ. Nhưng nàng cứ tưởng tượng ra dáng vẻ Lăng Siêu khi mặc chiếc áo này, trong lòng lại vui vẻ không để ý đến nữa, dù sao tiền kiếm được cũng để tiêu thôi mà. (Chú ý chú ý: thêm bằng chứng cho thấy nàng Thỏ bị Siêu Siêu lừa sạch sành sanh, hồi nào kêu đi làm kiếm tiền tiêu vặt, giờ bỏ nguyên đống tiền lương vào mua áo cho Siêu Siêu, ha ha ha…)
Tay xách nách mang túi lớn túi bé khệ nệ về nhà thì trời cũng đã tối muộn. Hai mẹ con đều mệt mỏi ngồi thở dốc, quả nhiên đi dạo phố mua sắm là việc tiêu hao thể lực nhất của con người.
Ăn cơm tắm rửa xong, Tiêu Thỏ đem hết đống quần áo vừa mua vào phòng mình.
Mẹ nàng mệt mỏi cả ngày đã sớm về phòng ngủ. Ba nàng thì háo hức chăm chú ngồi trước TV xem tin tức tài chính, thị trường cổ phiếu tuy tạm nghỉ, nhưng dân chơi cổ phiếu nhiệt tình vĩnh viễn sẽ không bao giờ suy giảm.
Tiêu Thỏ đóng chặt cửa phòng, bắt đầu kiểm kê đống quần áo thu hoạch cả ngày hôm ấy. Mắt nhìn thấy chiếc áo khoác mua cho Lăng Siêu, lập tức động tác trên tay ngừng phắt lại.
Chiếc áo này… thật sự là thích hợp với hắn, không biết khi hắn mặc vào trông sẽ thế nào nhỉ? Hẳn là rất đẹp trai tuấn tú rồi…
Ngay lúc nàng ngẩn người nhìn chiếc áo kia, một tiếng ho khẽ một cách vô ý lập tức cắt đứt luồng suy nghĩ của nàng.
Ngẩng đầu lên, dáng người quen thuộc ngoài cửa sổ kia còn có thể là ai chứ?
Đúng vậy, hắn đã về nhà.






HẮN ĐÃ VỀ NHÀ!
Ánh mắt tối đen như bóng đêm ngoài cửa, từ lúc nào vẫn đứng đó không nhúc nhích nhìn nàng, khoảnh khắc này, Tiêu Thỏ bỗng có cảm giác thoáng như mình đang nằm mơ. Giơ tay lên dụi dụi mắt một lúc, xác định thật sự là Lăng Siêu, lúc này nàng mới có chút tỉnh lại. “Anh… không phải ngày kia mới về sao?” Trước đây Lăng Siêu có nói với nàng, công ty phải ngày kia mới cho nghỉ Tết.
“Dù sao cũng đã xong việc nên anh về trước.” Hắn vừa nói, một tay vừa đẩy cửa sổ ra, nhẹ nhàng nhảy phắt một cái vào phòng, vừa nhìn đã biết là động tác vô cùng quen thuộc. (Dĩ nhiên, mấy năm công phu trèo cửa sổ của người ta a!)
Vào phòng rồi hắn cũng không thèm khách sáo, lập tức đặt mông ngồi lên giường, tay vươn ra kéo lấy Tiêu Thỏ đang ngơ ngác ngẩn người vào trong lòng ôm chặt.
Tiêu Thỏ chưa kịp chuẩn bị tinh thần, đầu một phát nhào vào ngực hắn, lập tức thấy tim đập như vận tốc ánh sáng, liền vội vã ngọ nguậy muốn tránh ra.
Ngọt ghê.
Mặt Tiêu Thỏ lập tức đỏ như Quan Công, ngồi cũng không xong, đứng lên cũng không ổn, ánh mắt không ngớt đảo quanh, vừa nhìn đến cái áo còn để trên giường lập tức sáng mắt lên. “Cái này… là áo em vừa mua cho anh!” Dứt lời lập tức ngồi lùi lạ, chộp lấy cái áo giơ ra giữa hai người.
Quả nhiên phải cách xa hắn ra một chút, không thì bệnh tim sẽ lại tái phát a!
Thấy nàng nhanh chóng lủi mất, Lăng Siêu không nén nổi lại cong cong khóe môi lên, vừa định tiến tới đuổi theo nhưng không ngờ nàng đã tìm được ‘lá chắn’ cho mình.
“Là em mua sao?” Hắn nhướng mày.
“Vâng, sáng nay mẹ với em đi dạo phố, tiện tay mua cho anh…” Vừa nói xong lại cảm thấy nghe rất là ái muội, liền vội vàng bổ sung. “Em cũng mua cho mình nhiều lắm.” Ẩn ý lồ lộ ra là, cái này cho anh thật sự là tiện tay mua mà thôi! Thật sự chỉ là tiện tay thôi.
Lăng Siêu cười, vươn tay ra nhận lấy áo trong tay nàng: áo khoác len màu đen, vừa giữ ấm lại vừa hợp thời, quả thật là kiểu mà hắn thích. Bà xã nhà mình thật là càng ngày càng chu đáo nha! Môi khẽ mỉm cười, tay lập tức chìa lại cái áo đưa cho nàng. “Mặc cho anh!”
Hả? Tiêu Thỏ bắt đầu muốn khóc. M… Mặc cho hắn?
Đang còn phân vân, hắn đã vươn tay bỏ áo khoác đang mặc trên người.
Thật ra dĩ nhiên bên trong áo khoác, Lăng Siêu vẫn mặc áo khác, nhưng có điều đang ở trong phòng nàng, cứ cởi cởi rồi lại mặc mặc… Sao lại có cảm giác không trong sáng chút nào thế nhỉ?
Nhưng bộ dáng hắn dường như vô cùng kiên trì… Tiêu Thỏ đành phải gắng gượng giúp hắn mặc áo khoác vào. Lần đầu tiên giúp một người con trai mặc đồ, động tác của nàng không khỏi luống cuống. Đã thế mãi mới giúp hắn mặc lên xong, hắn lại còn được voi đòi tiên. “Còn khuy áo nữa?”
“Tự anh đi m