Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

tên là Bi Kịch[96'>?
Tiêu Thỏ chạy ra khỏi nhà, trong lòng vô cùng rối loạn.
Tại sao ai cũng cho rằng sau này mình với Lăng Siêu sẽ đến với nhau cơ chứ? Tuy nói trong lòng nàng dĩ nhiên là cũng nghĩ như thế muốn như thế, nhưng dù sao hai người còn chưa tốt nghiệp, con đường trước mắt còn dài, ai mà nói trước được?
Nói cho cùng, Tiêu Thỏ vẫn là một cô bé rất thực tế, chuyện chưa chắc chắn nàng tuyệt sẽ không nói bừa bãi.
Vừa đi vừa nghĩ, bỗng trong ngõ gần đó một bóng đen nhảy ra, chạy nhanh quấn lấy chân nàng.
“Hoa Cô Tử?” Tiêu Thỏ mừng rỡ vươn tay bế cái cục tròn tròn dưới chân lên. Thì ra đó là một con mèo lang hai màu đen trắng nhỏ xinh, cả người bóng lưỡng, ôm gọn trong lòng bàn tay, lại còn không ngừng thè lưỡi ra liếm đầu ngón tay Tiêu Thỏ.
“Hoa Cô Tử, sao mày lại một mình chạy ra đây thế?” Tiêu Thỏ cười hỏi.
Hoa Cô Tử liếm liếm ngón tay nàng mở miệng meo một tiếng sau đó lại chúi đầu vào lòng Tiêu Thỏ dụi dụi cọ cọ một hồi, hiển nhiên là vô cùng quen thuộc với Tiêu Thỏ.
“Hoa Cô Tử, dạo này sống vẫn tốt chứ?”
“Meo…”
“Mày lại ăn vụng cái gì đó của Miêu bà bà rồi phải không? Trên người ngày càng có da có thịt nha!” Tiêu Thỏ thì thầm nói chuyện với con mèo nhỏ một lúc, ngẩng đầu nhìn phía sân nhà bên kia rồi nói tiếp với con mèo. “Đi, tao bế mày về nhà!”
Miêu bà bà với bà ngoại của Tiêu Thỏ ở chung một xóm, xóm này có lịch sử cả mấy trăm năm, do có danh nhân từng ở đó nên chính phủ biến nó thành di sản văn hóa mà giữ lại. Người sống ở đây nhà nào cũng là ở đây lâu đời, căn nhà nào cũng có sân vườn, trồng đủ loại hoa cỏ.
Sân nhà Miêu bà bà ở chỗ sâu nhất của ngõ xóm, do mèo thích nghịch ngợm thường làm gẫy cây hoa nên trong sân toàn trồng các loại cây dễ gãy, đủ thấy chủ nhân yêu thích đám mèo như thế nào.
Lúc Tiêu Thỏ ôm Hoa Cô Tử vào sân, cửa nhà cũng không đóng, nên nàng định làm cho Miêu bà bà giật mình chơi, liền rón rén đi vào. Không ngờ vừa vào sân, nàng lại thấy một người xoay lưng về phía nàng ngồi xổm trên đất, đang cho mèo ăn.
Thân hình người này không khó nhận ra, chính là Giang Hồ!
Còn nhớ lần đầu gặp, Giang Hồ có nói qua Miêu bà bà là bà nội anh ta, xem ra quả nhiên là thật. Nàng thấy hắn ngồi xổm trên mặt đất, xì xà xì xầm nói với một con mèo nhỏ cái gì đó. Con mèo kia nàng cũng biết, tên là Tiểu Hắc, là một nhóc mèo đen có vài khoang trắng.
Tiêu Thỏ vốn chả có ấn tượng tử tế gì về Giang Hồ, lại càng không muốn có liên hệ gì với anh ta nên định nhân lúc anh ta chưa thấy nàng mà chuồn cho lẹ. Ai ngờ tự dưng nàng lại bị tiếng lẩm bẩm một mình của Giang Hồ thu hút mà đứng lại nghe.
Mà nói cho đúng, anh ta không phải đang lẩm bẩm một mình, nhưng là đang nói chuyện với Tiểu Hắc.
“Ăn ngon không?” Giang Hồ vừa cho Tiểu Hắc ăn, vừa hỏi.
Tiểu Hắc cắm cúi chăm chú ăn, dĩ nhiên là không thèm ngẩng đầu lên chứ đừng nói trả lời.
“Ta cho mày ăn, mày cũng phải giúp ta đấy nhé!”
Tiểu Hắc vẫn không thèm đáp lại, vẫn tiếp tục ăn.
“Vậy lát nữa bà nội ta quay lại, ta sẽ nói là mày đạp nát hoa, không phải tao, được chưa?”
Hóa ra anh ta không cẩn thận làm nát hoa lan Miêu bà bà trồng trong vườn nên muốn kiếm Tiểu Hắc đổ tội! Tiêu Thỏ nhất thời có cảm giác choáng váng sững sờ.
Một anh chàng to như voi ngồi nói chuyện với con mèo con đã đủ kỳ cục rồi, đã thế anh ta lại còn dùng giọng rất là dỗ dành để thương lượng với Tiểu Hắc về việc lát nữa nên đổ tội cho ai… Quả nhiên là một kẻ biến thái quá mức mà!
Giang Hồ vừa dứt lời, Tiểu Hắc dường như cũng hiểu nên ngẩng đầu lên ‘ngao’ một tiếng rõ to như để phản đối.
Một tiếng này, khiến cho Hoa Cô Tử trong lòng Tiêu Thỏ cũng ngóc đầu dậy hưởng ứng ‘miao’ một tiếng theo.
Giang Hồ quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Thỏ.
Hai ánh mắt chạm vào nhau, hai người cùng xấu hổ không biết làm sao.
Dù cho gã Giang Hồ này có đáng ghét đến đâu đi nữa, hiện giờ tình huống là nàng đứng sau rình nghe trộm người ta, quả là không đúng chút nào. Tiêu Thỏ vừa nghĩ thế liền mở miệng. “Tôi… tôi vừa tới thôi.” Ý là tôi nãy giờ không hề nghe thấy anh dùng đồ ăn dụ dỗ bắt ép Tiểu Hắc nhận tội.
Giang Hồ giật mình, lập tức vẻ ngượng ngùng hồi nãy biến mất, anh ta đứng thẳng lên. “Bà nội tôi ra ngoài rồi.”
“Vậy sao.” Tiêu Thỏ ứng tiếng một câu xong cũng đờ ra không biết nên nói gì, một lúc sau mới nhớ ra Hoa Cô Tử còn đang ôm trong lòng. “Tôi sợ Hoa Cô Tử chạy chơi bên ngoài bị lạc nên bắt nó mang về giúp.” Nói xong liền thả Hoa Cô Tử xuống đất.
Hoa Cô Tử vèo một cái chạy qua đó, chen vào tranh ăn cùng với Tiểu Hắc. Chỉ trong chốc lát, tiếng hai con mèo tranh ăn với nhau đã kéo thêm cả chục chú mèo khác chạy tới tranh cướp với Tiểu Hắc.
Tiêu Thỏ nhìn thấy không nỡ nên hỏi. “Còn thức ăn không? Nhìn bọn chúng có vẻ còn rất đói.”
“Trong nhà có lẽ còn, để tôi vào nhà tìm xem.” Giang Hồ nói dứt lời liền vào nhà lấy ra thêm một vốc hạt thức ăn cho mèo, rải ra trên đất cho bọn mèo đánh chén.
Đám mèo kia thấy có nhiều thức ăn nên dĩ nhiên sẽ không tranh nhau nữa mà mỗi con một góc thong thả ung dung ‘xử lý’.