Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2667 lượt.
g mắt đã đỏ lên, ánh mắt oán hận nhìn Nam Cung Việt, giậm chân 1 cái rồi bước ra ngoài.
Tôi thấy điệu bộ trẻ con của Lâm Y Y mà toàn thân nổi da gà, đến chịu, đang yên đang lành giậm chân cái nỗi gì?
Bên này Nam Cung Việt đã ngồi xếp bằng trên giường, vươn tay ra kéo tôi ngồi lên theo. Tôi vội ngăn đôi tay đang định điểm lên người tôi lại, hỏi:
- A thay tôi bức độc ra là phải tiêu hao nội lực đúng không?
NAM CUNG VIệT im lặng nhìn tôi rồi gật đầu.
- Có phải sẽ hao tổn rất nhiều nội lực? Thay tôi ép hết độc ra chắc cũng chẳng còn sức lực để tự bảo vệ mình nữa? –Tôi lại hỏi, nghĩ đén nhân vật Nam Đế dưới ngòi bút của ông Kim Dung, a ta dùng “nhất dương chỉ” giúp người khác trị bệnh xong liền biến thành 1 con cừu non còn gì!
NAM CUNG VIệT mím môi lại nói:
- không đến nỗi đấy, chỉ hao tổn 7 phần công lực mà thôi.
7 phần? tôi nhăn mày.
- Vậy cần mấy năm mới có thể hồi phục lại?
- 3 tháng. – Nam Cung Việt nhẹ nhàng đáp.
Tôi trợn tròn mắt lên, nghĩ thầm kể a chàng này cũng thành thật, với Lâm Y Y ngoài cửa kia quả xứng 1 đôi. Tôi hỏi gì a ta đáp nấy, chẳng phải cố tình khiến tôi phải day dứt sao?
- Chúng ta không thể đổi cách giải độc khác sao?
Mặt Nam Cung Việt đỏ lên, liếc mắt 1 cái rồi lập tức tránh ánh nhìn của tôi, lúc lâu sau mới thấp giọng nói:
- Ta không muốn miễn cưỡng nàng.
Tôi sững ng, miễn cưỡng tôi? 1 độc tiên như chị Hồ cứ để đấy không dùng đến, mà lẽ nào lại nhất định phải dùng nội lực của a ta mới giúp tôi giải độc được? Tôi nhìn Nam Cung Việt mà không hiểu tại sao, thấy gương mặt tuấn tú của a đỏ lựng lên mới hiểu ra a hiểu lầm ý mình nói. Mặt tôi cũng nóng bừng, vội vã giải thích:
- Tôi quen 1 vị thần y, chất độc gì cô nương ấy cũng cóthể giải được!- sau đó kể ngắn gọn cho a về chị Hồ.
NAM CUNG VIệT nghe tôi nói xong mặt thừ ra, trầm mặc trong giây lát rồi lại bế tôi lên, bước từng bước dài ra ngoài. Trời đất, tôi đâu phải không biết đi, sao a ta cứ coi mình như e bé mấy tháng tuổi không bằng? Tôi vội kêu Nam Cung Việt đặt tôi xuống, nhưng a không đoái hoài đến, mặt không chút cảm xúc.
Vừa ra đến cửa đã thấy Lâm Y Y đang cầm kiếm đứng canh. Nhìn chúng tôi đi ra, cô vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Nam Cung Việt không để ý đến, chỉ bế tôi bước đi làm tôi càng thấy ngại, vội quay đầu nói to với Lâm Y Y:
- A ta đưa tôi đi gặp đại phu. Cô nương cứ yên tâm, không sao hết.
Vợ của Thừa Đức...không phải tôi
Hai người chúng tôi đến “Hồi xuân y quán” của chị Hồ thì thấy đóng cửa, gọi cả nửa ngày mà chẳng thấy ai trả lời. Tôi không cam lòng, kêu Nam Cung Việt nhảy qua tường đưa tôi vào xem, phát hiện căn nhà nhỏ nơi chị Hồ đã trống rỗng từ lâu, thấy vậy tôi không tránh khỏi hoảng loạn trong lòng.
Nam Cung Việt vẫn lặng lẽ nhìn khiến tôi thấy khó xử, không ngờ lại có thứ mê dược cổ quái như vậy. Trước kia mấy thứ này cũng chỉ đọc thấy trên mấy loại tiểu thuyết kiếm hiệp cấp ba rẻ tiền, nói gì mà trúng phải loại mê dược như thế nếu không được lên giường thì thất khiếu sẽ chảy máu mà chết. Xì, những tình tiết kiểu này thì đại gia về võ hiệp- Kim Dung lão gia không bao giờ thèm viết!
Nói thật, tôi cũng bán tín bán nghi với chuyện này vì chẳng có chút căn cứ y học nào cả, nhưng tôi cũng biết mình không thể không chấp nhận cái lí luận chết tiệt đó. Ở cái thế giới nay, tôi cũng chẳng thể nào lí giải rõ rãng được việc bay qua mái nhà cũng như đi trên tường đấy thôi!
Nam Cung Việt ngồi trên ngựa, đưa tay về phía tôi. Do dự một lúc tôi lấy hết can đảm lí nhí:
Tôi gật đầu, không chịu tỏ ra yếu thế, Nam Cung Việt bỗng cười, nụ cười nhẹ lướt trên mặt:
- Lên đi, ta đưa nàng đi. –Anh lại đưa tay ra 1 lần nữa.
Tôi đặt tay mình lên tay a, muốn nở 1 nụ cười mà khoé miệng như bị đông cứng lại, không nghe theo sự điều khiển nữa. Cánh tay Nam Cung Việt chỉ khẽ dùng lực đã kéo tôi lên ngựa, có điều lần này không phải ngồi phía trước a nữa.
Trên cả đoạn đường, 2 người không nói với nhau nửa lời. Tuy đã giữa trưa, nhưng mặt trờidường như không chịu được sự tấn công của gió rét, trốn sau lớp mây dày, rồi thổi tuyết bay xuống.
Đi qua 1 ngõ nhỏ vắng vẻ, Nam Cung Việt đưa tôi đến cửa phụ sau phủ của Thừa Đức rồi thả tôi xuống, lặng lẽ nhìn trong giây lát rồi quay đầu đi không ngoái đầu lại. Nhìn theo bóng anh mờ dần trong màn tuyết trắng ngợp trời, tôi cảm thấy trong lòng vô cùng áy náy.
Quay người đẩy cửa ra, không ngờ cửa vẫn khép hờ như xưa, tôi lách người vào. Đi dọc theo con đường nhỏ lát đá vụn, nỗi thương cảm trong lòng dần mất đi, chỉ còn cảm giác hạnh phúc vì sắp được gặp lại Thừa Đức. Trong lòng không kiềm được trách cứ, tên ngốc Thừa Đức này nghĩ ra cái trò ngớ ngẩn hại mình phải vào cung làm đạo sĩ, đến cuối cùng vẫn phải quay lại chỗ này!
Căn nhà nhỏ này là do Thừa Đúc thiết kế ở 1 khu hẻo lánh sau vương phủ, trừ mấy người dưới chuyên hầu hạ ở đây ra rất ít người qua lại, thế nên đi mãi đến gần cửa mới thấy 2 người đứng thõng tay canh gác, nhìn thấy tôi gương mặt của cả