Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2664 lượt.

a về. Tôi nói không sao, ngươi xem ta cũng không chạy lung tung, chỉ là đi tìm Thừa đức để cho a 1 niềm vui bất ngờ. Tôi dỗ ngon dỗ ngọt 1 hồi khiiến 2 tên canh cửa không còn biết nói gì nữa, đành trơ mắt nhìn tôi đi ra khỏi sân.
Tuyết bên ngoài rơi càng dày, hậu hoa viên của vương phủ sớm đã thành từng khoảnh trắng xoá. Quý tộc đúng là sống xa hoa, tôi không nén được thở dài,1 cái vườn hoa trong nhà thôi mà cũng làm to thế này, vừa cầu nhỏ lại cả nước chảy nữa, giống như Lâm Viên ở Tô Châu vậy, may mà bà cô đây không mắc bệnh mù đường, không thì kiểu gì cũng bị lạc.
Đường nhỏ trong sân làm vòng vòng vèo vèo, tôi lười không muốn men theo đó bách bộ, cứ tím đường ngắn nhất mà đi. kết quả là trong lúc không để ý, trượt chân 1 cái, ngã đập mông xuống đấtlàm tôi nghiến răng nghiến lợi vì đau. 1 hồi sau tôi vẫn không động đậy nổi. khó khăn lắm mới đợi cho bớt đau, đang định đứng dậy thì nghe 1 giọng nữ từ xa vọng đến:
- Tiểu thư, người đi chậm thôi, đương trơn, cẩn thận lại ngã.
Tiểu thư? Phủ của Thừa Đức có tiểu thư từ khi nào vậy? Tôi rướn đầu ra nhìn, ở đằng xa có 1 nha hoàn áo xanh đang đỡ 1 nữ nhân mặc áo khoác đỏ đi men theo đường nhỏ lại gần:
- Tiểu thư, đi chậm 1 chút, đại thiếu gia còn phải nói chuyện với điện hạ 1 lúc nữa, cũng không thể rời đi trong chốc lát được, tiểu thư vội gì chứ?
Tiểu nha hoàn lẩm bẩm nói, người nữ kia nghe nha hoàn nói xong khẽ cười “hì” 1 tiếng:
- Nha đầu này, ngưoiư trở nên lắm điều từ bao giờ thế? Còn nói nữa ta sẽ bảo đại ca đem ngươi về phủ!
Tiểu nha hoàn cười hì hì nói:
- Đại thiếu gia còn lâu mới bắt nô tì về, giờ tiểu thư đang mang thai, chỉ sợ đại thiếu gia còn phải điều thêm người đến hầu hạ tiểu thư ấy chứ!
Tôi mải ngồi trên nền đất nghe họ nói chuyện với nhau quên cả đứng dậy. Linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng, tôi chỉ cảm thấy hơi lạnh từ dưới đất truyền lên, cái lạnh buốt tận vào tim khiến răng không kìm chế được mà đánh nhau lập cập.
Không phải đâu, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? Cũng chẳng phải là đóng phim, hơn nữa, nếu nhe Thừa Đức lén lút cưới vợ bé sau lưng tôi cũng đâu để người khác gọi là tiểu thư được, đúng không? Hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm!
- Nha đầu ngươi không biết giữ mồm giữ miệng sớm muộn cũng bị thiệt thòi. Giờ chúng ta đã ở trong phủ này, đương
nhiên tự sẽ có người đến phục vụ ta, Sao lại phải gọi người từ nhà mình đến?- cô tiểu thư kia nhẹ nhàng nói, giọng điệu có vẻ trách cứ.
Tiểu nha hoàn cười hì hì mấy tiếng, ngước mắt lên liền trông thấy tôi đang ngồi sau gốc cây nhựa ruồi, thế là vội kéo tiểu thư của mình ra sau lưng rồi quát lớn:
- Kẻ nào? Lén lén lút lút trốn ở đó có ý đồ gì?
Tôi đành đứng dậy, phủi tuyết trên người, cũng không đáp lời, cứ thế nhìn chằm chằm cô tiểu thư đang đứng sau lưng nha hoàn kia. Cô tiểu thư đó cũng chỉ tầm 17 tuổi, nét mặt thanh tú đẹp đẽ, có vẻ hơi hoảng khi nhìn thấy tôi, đôi mắt đẹp của cô ta không ngừng nhìn khắp người tôi vẻ dò xét.
- Ngươi bị điếc hả? Hỏi ngươi đấy? Ngươi là ai, đang yên lành trôn ở đây làm gì? – Nha hoàn kia hỏi với vẻ hầm hầm tức giận.
Nét mặt của cô tiểu thư kia thì ngược lại, rất bình tĩnh, lặng lẽ nhìn tôi, khi nhìn rõ cái áo khoác tôi đang mặc trên người thì sững lại, để lộ vẻ kinh ngạc treen ánh mắt.
Cô là ai? – Tôi hỏi, giọng khản đặc từ miệng phát ra cứ như không phải của chính mình.
- To gan! Dám ăn nói với tiểu thư như thế! - Tiểu nha hoàn đó lại quát.
Tôi cười, to gan? Phùng Trần Sở Dương tôi gan nhỏ cả 1 thời gian dài, không ngờ người đầu tiên nói mình to gan lại là 1 tiểu nha đầu như thế này.
- Cô là ai? Hả? – Tôi hỏi, bước lên trước 1 bước.
Tiểu nha hoàn thấy tôi như vậy vội che chắn cho tiểu thư của mình lùi về sau 1 bước, vừa kinh hãi vừa tức giận nói:
- Ngươi muốn lam gì? Ngươi dám động đến tiểu thư, điện hạ nhất định sẽ giết ngươi. Người đâu!
Cùng với tiếng hò hét của cô ta, 1 bóng người từ xa lướt đến, hoá ra là Lũng Nguyệt. Cô ta cũng giật mình khi nhìn thấy tôi, ngay lập tức sững người lại.
- Lũng Nguyệt tỉ tỉ, chính cô ta đã trốn ở đây doạ tiểu thư! - Tiểu nha hoàn vội vàng nói.
Lũng Nguyệt lúc đó mới định thần lại, vội quay về phái tôi quỳ 1 gối xuống, cung kính nói:
Tham kiến cô nương.
Tôi cười khẩy:
- Không cần hành lễ lớn như vậy. Dù sao ta cũng chẳng phải chủ ngươi.
- Lũng Nguyệt tỉ tỉ...
Tiểu thư kia vội giật giật ống tay áo na hoàn, ngăn không cho cô ta nói tiếp.
Lũng Nguyệt ngẩng đầu nhìn sắc mặt tôi, vội quay đầu nói với nha hoàn kia:
- Thu Diệp, còn không mau đưa...- Nói đén đay bèn dừng lại, chột dạ nhìn tôi 1 cái, không biết phải nói tiếp thế nào.
Tôi cười, cúi đầu nhìn nét mặt sợ hãi hoang mang củ Lũng Nguyệt, hỏi:
- Đưa ai? Sao không nói tiếp? Nói cho ta biết vị tiểu thư này là gì của chủ nhân ngươi?
Lũng Nguyệt vội cúi đầu thấp xuống lí nhí:
- Cô nương, mong cô nương thông cảm cho nỗi khỏ của chủ nhân.
Thông cảm cho nỗi khổ của a ta? Nói như vậy đây thực sự không phải hiểu nhầm? Đột nhiên, tôi thấy thật nực cười, sao trên ngườ


XtGem Forum catalog