Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2663 lượt.

2 người đều tỏ ra kinh ngạc,
- Tam hoàng tử có ở bên trong không?- Tôi hỏi.
Tên hầu cao hơn 1 chút rất linh hoạt, nghe thấy thế vội cung kính đáp lời:
- Điện hạ ở trong, để tiểu nhân vào...
Tôi vội phẩy tay, tỏ ý a ta không cần phải đẻ ý đến tôi nữa, tự mình nhẹ nhàng di vào trong, thấy phòng ngoài không có người canh giữ bèn rón rén bước vào gian trong.
Thừa Đức đang cúi đầu ngồi trên ghế dài, ngây người nhìn cốc rượu trong tay, nghe thấy tiếng bước chân của tôi, chỉ lạnh lùng hỏi 1 câu, đến đầu cũng không ngẩng lên:
-Bên lão đại có động tĩnh gì không?
Tôi thấy bộ dạng a như vậy cười đáp
- Cái này e sao biết được. a hỏi e thì e đi hỏi ai?
Thừa Đức sững sờ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc, mừng rỡ, không dám tin đây là sự thật. tôi nhướn mày bước đến ngồi xuống trước mặt a, giành lấy đôi đũa ngà voi của a không chút khách sáo, rồi gắp 1 miếng rau đưa vào trong miệng; lại nhấc cốc rượu lên uống, chỉ cảm giác 1 dòng nước ấm nóng thuận theo cổ họng chảy xuống bụng, không kìm được há miệng ra “khà” 1 tiếng, cười nói:
- Có rượu thịt vẫn là nhất, đánh chết e cũng không đi làm đạo sĩ nữa!
Thấy Thừa Đức vẫn nhìn chằm chằm, tôi giơ tay búng 1 cái thật kêu trước mặt a, cười nói:
- Hoàn hồn đi, a không nằm mơ. E vẫn sống sờ sớ trước mặt đây, không tin e véo a 1 cái xem có đau không nhé!
Nói rồi tôi rướn người lên trước, với qua bàn để véo vào mặt Thừa Đức. Tay vẫn chưa chạm má đã bị Thừa Đức nắm chặt, kéo tôi nhoài lên phía trước, chiếc bàn bị gạt đổ, lật xuống đất, bát đĩa trên đó văng khắp nơi, phát â những tiếng giòn tan.
Mặt tôi nóng bừng khi bị Thừa Đức ôm chặt cứng, giả vờ tức giận:
- Cho dù a ăn no rồi cũng không thể làm thế này chứ? Cả bàn thức ăn bị hất hết đi, định cho e chết đói hả?
Thừa Đức không đáp lời, chỉ ôm chặt lấy tôi, hơi thở nóng ấm phả lên đỉnh đầu khiến cảm giác yên lòng chưa bao giờ có lần đầu tiên tràn ngập trong tôi.
- Vinh Nhi, ta xin lỗi nàng. - Thừa Đức nói nhỏ, giọng khản đặc.
Tôi cười, không muốn suy nghĩ xem a có lỗi với mình khi nào:
- A yêu em, đúng không? – Tôi hỏi.
Thừa Đức ôm tôi càng chặt hơn:
- Ta yêu nàng, yêu đến mức chính bản thân ta cũng không dám tin.
Căn phòng rất tĩnh lặng, dường như có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi bên ngoài, từng hạt từng hạt, lặng lẽ tích tụ lại, cũng giống như tình yêu tôi dành cho Thừa Đức.
Tôi nghĩ bản thân mình không thể làm kích động tình cảm lên được, ví dụ như hiện giờ, đang muốn nói mấy câu cho hoàn cảnh thêm cảm động, không ngờ bụng lại kêu, “ọc ọc ọc...” chuỗi âm thanh dài vang lên làm tôi xấu hổ, mặt nóng bừng.
- Hê hê, nếu a ôm chặt thêm chút nữa, nó sẽ không kêu như thế này đâu. – Tôi ngại ngùng nói.
Thừa Đức cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
- Này, cười gì mà cười? Nếu a không hất đổ bản ăn xuống thì e có phải đói đến mức này không?
Thừa Đức mỉm cười cuối cùng cũng hồi phục lại bộ dạng yêu quái của mình, nhướn đôi mắt bồ câu nhìn tôi rồi nói:
- Để ta sai người làm món nàng thích.
Tôi gật đâu, vòng tay ôm lấy cổ a, đang định ăn đậu phụ trên môi a thì nghe có tiếng nói vọng từ ngoài cửa vào:
- Chủ nhân, người nhà họ Triệu đến, để họ vào chứ?
Thừa Đức sững người lại, đưa mắt nhìn tôi, nụ cười trên mặt trở nên gượng gạo.
Tôi cười nói:
- Có cần em tránh mặt đi không?
Bản thân không kìm được tự chấm cho lời nói và hành động của mình 100 điểm. trời ạ, xem xem, Phùng Trần Sở Dương mình thật là hiền thục, giống như 1 nàng dâu đích thực , hay chưa?
- Không cần, nàng ở đây đợi ta. ta sai người đưa cơm đến, lúc sau sé quay về. - Thừa Đức nói nhỏ, đặt tôi ngồi lên sập mềm rồi mới quay người đi ra.
- Đưa hắn ta đến phòng khách. -Ở phòng ngoài Thừa Đức nói nhỏ với Phụng Thiện 1 câu.
Có thị nữ đi vào thu dọn mảnh bát đĩa bị đập vỡ, dọn 1 mâm thức ăn mới lên. tôi cũng không khách sáo, chỉ 1 loáng đã ăn no căng bụng, nhìn thị nữ hầu hạ bên cạnh, bất giác giật mình không biết Lũng Nguyệt đi đâu rồi, từ trước tới nay đều là cô ta ở đây hầu hạ mà. Ăn xong cơm. Thừa Đức vẫn chưa quay về, tôi ngồi 1 mình không yên, chỉ muốn đi tìm a mà không tránh được việc tự khinh bỉ bản thân giờ đây sao lại trở nên mềm yếu đáng thương thế này?
Vừa mới khinh bỉ mình được 3 phút tôi giật mình khi đột nhiên nhớ ra gậy non nói mình bị trúng “thiên kiều dẫn” gì gì đó, vừa nãy gặp Thừa Đức cứ mải giả vờ giả vịt mà quên mất việc quan trọng này, ngộ nhỡ a có việc phải đi ra ngoài hai ba ngày thì tôi biết làm sao? có điều tôi thấy dở khóc dở cười khi nghĩ đến cách giải độc, biết nói với Thừa đức thế nào đây, cho dù da mặt tôi có dày đến mấy cũng nào dám thẳng thừng bảo chúng ta lên giường đi, giữa ban ngày ban mặt thế này muốn lên giường cũng phải có lí do chứ? Chẳng lẽ lại nói a là thuốc giải độc cho e?
Nghĩ đến đây càng ngồi không yên, tôi nghiến răng 1 cái, khoác áo khoác của Thừa đức vào rồi bước ra ngoài. người hầu đứng canh ngoài cửa thấy tôi đi ra thì sững người, vội ngăn tôi lại không cho đi, nói là Thừa đức có dặn kêu tôi ngồi yên ở đây chờ