Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2662 lượt.

ình là được, dù sao thì cũng đâu có mưu tính đến chỗ người ngoài. Vậy là cứ tự lừa dối mình mà sống cho qua ngày đoạn tháng, đến nằm mơ cũng mơ đến ngày Thừa đức mưu tính tôi thành người vợ do a cưới về 1 cách quang minh chính đại.
- đầu tiên chỉ muốn dùng 1 công chúa giả đến thay thế e? Nếu không sao có thể tìm được 1 người tướng mạo giống e trong khoảng thời gian ngắn như thế? E chân trước vừa chạy đi thì a chân sau đã lập tức tìm được 1 người giả đến để qua mặt cha mình? Nhưng không ngờ được e vô dụng đến vậy, lại đẻ Thừa Hiền bắt được, thế nên a cũng chẳng còn cách nào khác, đúng không? Chỉ đành nhịn đau mà giết người đã huấn luyện thuần thục từ sớm, rồi tìm cách đưa e về. như vậy lai hay, không những che đậy được âm mưu của mình, còn khiến Thừa hiền ngộ nhận là a thích e. Như vậy a vẫn thấy chưa dủ, sợ không lừa nổi cha mình, cách vài ngày a lại vào cung diễn trò 1 lần, thậm chí còn giả vờ giả vịt cùg e đeo chung 1 kiểu dây lụa như thể sợ người khác không biết chúg ta có tư tình với nhau, đúng không?
Tôi thấy ngực đau nhói khi nhìn nụ cười của Thừa đức cứng đơ lại, còn gương mặt ngày càng trắng bệch. Xem ra đoán cũng không tồi, trước kia chỉ là tự lừa gạt bản thân, thế nên không bao giờ chịu suy nghĩ, lúc nào cũng nghĩ chỉ cần thừa đức yêu mình, cho dù a có lợi dụng thì mình cũng cam lòng. Nhưng giờ xem ra tình yêu này có bao nhiêu phần là thật đây?
1 khi đã dám chọc thủng lớp giấy đó, tâtc cả mọi thứ đều trở nên rõ ràng, hoá ra bản thân lại có thể bịt tai trộm chuông như thế này.
- Rồi sau đó thì sao? A lại vì cái gì mà vội vàng đưa e vào cung thế? Nói nào là có thể giúp e có 1 thân phận quang minh chính đại, giờ e rằng đó là vì a sốt ruột muốn đưa triệu tiểu thư vào phủ, đúng không? – tôi cười nói, đọt nhiên hiểu tất cả mọi chuyện. – A ở trong cung minh tu sạn đạo với e, nhưg còn ở nơi hậu viện này lại cùg người con gái khác ám độ trần thương, ha ha, không chỉ mình e ngốc nghếch, e rằng đến cả Thừa Hiền cũng bị a qua mặt? Tam điện hạ, a diễn 1 vở kịch thật hoàn
hảo, đến diễn viên như e cũng bị a lừa chứ đừng nói đến người xem. A nói với kĩ nghệ diễn xuất này mà không đoạt được cái tượng vàng oscar nào thì đúng là không còn đạo trời nữa sao?
Ánh mắt thừa đức vụt qua 1 tia hoảng loạn, thấy tôi đang cười 1 cách điên cuồng thì vội kéo tôi vào lòng.
- vinh nhi, không phải, không phải như nàng nghĩ đâu, không phải.
- Không phải?- Tôi cười khẩy, lẽ nào có chỗ đoán nhầm?
- Ta yêu nàng, ta nói rồi. Ta chỉ yêu mình nàng, nàng phải tin ta. -Thừa đức vội nói. NỤ hôn của a ép xuống, mang theo sự cuồng nhiệt và 1 chút hoảng loạn, xoay đi xoay lại trên môi tôi như muốn chứng minh điều gì đó.
Lúc sau, thấy tôi không có phản ứng gì, cuối cùng a cũng bất lự, ngẩng đầu lên.
Tôi nhìn a cười, nhìn đôi lông mày, đôi mắt a, chiếc mũi cao thẳng và cả đôi môi mỏng đang mím chặt của a, 1 Thừa đức thế này sao mà xa lạ?
- E đột nhiên muốn hỏi, đem qua việc e bị người ta đưa lên giường của Hoàng đế liệu có nằm trong mưu tính của a? A trực tiếp đối đầu với cha mình thế này ông ta ngược lại cũng chẳng nói gì, có lẽ ông ta hận là hận kẻ dám lừa gạt mình, và cha a chắc chắn sẽ nghi ngờ Thừa Hiền? haha, a làm 1 cái bẫy quá hoàn hảo, sai Vãn Nguyệt lừa e, sau đó lại giả bộ tức giận hầm hầm chạy đến cứu người. Đến chết chắc cha a cũng không ngờ được là do a bày ra?
“Bốp” 1 tiếng, mặt tôi nhận ngay 1 cái tát của Thừa đức.
- Sao nàng có thể nói như thế? - Thừa Đức khản giọng nói. Ánh mắt a dịu xuống khi thấy tôi ôm mặt, lại đưa tay ra xoa mặt tôi. Tôi nghiêng tránh đi, nhếch mép cười nhìn a.
Thừa đức nhắm mắt lại, hít mạnh mấy hơi, sau đó mở mắt ra, kìm nỗi tức giận lại nói với tôi:
- Ta không muốn giải thích gì cr, sau này nàng tưk khắc sẽ hiểu được lòng ta. Còn về nàng ta, hiện tại ta vẫn không thể đụng đến, 1 khi đoạt ddc ngôi, ta sẽ giao nàng ta cho nàng, muốn chém muốn giết là tuỳ ở nàng.
Tôi cười khểnh:
- đúng là kẻ bạc tình! Cô ta vì a, đến con cũng có thể sinh ra được, còn a nhẫn tâm cứ thế bỏ cô ta lại?
Thừa Đức nhìn tôi, tức giận:
- Con của nàng ta, ta cũng chẳng cần, ta chỉ cần con của nàng.
- Tiếc là e lại không muốn có! – Tôi khẽ nói rồi quay người bước đi.
Thừa Đức đứng sau lưng vội kéo tôi lại nói:
- Nàng định đi đâu?
- Bỏ tay ra. – Tôi lạnh lùng nói. - Đừng để e phải coi thường a.
- Ta không buông tay. Ta đã nói rồi. Khi nàng cùng Phụng Thiện quay về, ta đã nói rằng mình sẽ không bao giờ buông tay nữa. - Thừa đức nói 1 cách khẩn thiết.
Tôi cười:
- Điện ha, không cần biết a giả tình cũng được, giả nghĩa cũng chẳng sao, dù gì thì chúng ta cũng đã từng có 1 đoạn hồi ức. Bây giờ tôi biết rõ a rồi, a không cho tôi đi tìm 1 chỗ dựa khác sao? Nam Cung Việt vừa mới đi xong, tôi mà đi nhanh cũng đuổi kịp a ta không biết chừng.
Thân người Thừa Đức lảo đảo,sắc mặt trắng đến kinh người. Lòng tôi có cảm giác sung sướng khi trả đũa được, chỉ mong lời nói của mình thêm tàn nhẫn để có thẻ đâm chặt vào tim a.
Tôi đang nghĩ thêm vài câu nói tàn nhẫn nữa


Pair of Vintage Old School Fru