Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2660 lượt.
thì không ngờ Thừa Đức bước đến bế tôi lên, lông mày nhíu chặt lại, gằn giọng nói:
- Muốn ta để nàng đi, trừ phi ta chết.
- TĐ, chúng ta dễ đến dễ đi có được không? – Tôi lạnh lùng nói. – A làm thế không sai. A vốn dĩ là người ôm bàn tính sống qua ngày, hơn nữa con người vốn là cùng lợi dụng lẫn nhau. A lợi dụng tôi, tôi cũng từng lợi dụng a. Đến nước này rồi tôi cũng không trách a, chỉ do tôi quá ngu, quá lười, quá ngây thơ, không bao giờ chịu động não suy nghĩ, hoặc có nghĩ đến nhưng lại không muốn đối mặt. Tôi cứ tưởng chỉ cần có tình yêu là đủ, mọi thứ khác không quan trọng. A đừng dùng ánh mắt đấy nhìn tôi, giờ là a đá tôi trước, chứ không phải tôi bỏ a, đừng làm ra vẻ như 1 oán phụ như thế. – Tôi cười, nhìn gương mặt căng thẳng của Thừa Đức rồi tiếp tục nói. - Thần kinh của tôi giờ đây không hề mất bình thường mà ngược lại. Chẳng phải chỉ là thất tình sao? Cũng đâu phải là việc to tát cho lắm. Tôi chơi được. Ngay từ đầu tôi đã biết mình chơi được, nếu không sao dám chơi với a. A yên tâm , tôi tuyệt đối không bao giờ nghĩ dại, mà sẽ tiếp tục sống thật tốt.
- Thôi đi! – Thừa Đức hét lên, vẫn bế tôi trong tay từng bước một về phía hậu viện.
Tôi cười thành tiếng, tiếp tục nói một cách nhẹ nhàng:
- Thứ nhất, tôi sẽ không hận anh, bởi nếu hận anh có nghĩa là tôi vẫn còn yêu. Do vậy, tôi không bao giờ hận mà chỉ quên anh đi, dăm bữa nửa tháng sau sẽ lại bao được một chàng đẹp trai khác. Tôi tin tưởng vào vận may của mình. Thứ hai, anh cũng yên tâm, tôi không nghĩ đến chuyện báo thù, nên anh không cần phải lo lắng đề phòng tôi sẽ đến giết. Tôi không bao giờ trở thành oán phụ. Tôi sẽ làm mình sống một cách vui vẻ nhất có thể, bởi tôi biết mình sống hạnh phúc chính là sự báo thù lớn nhất đối với anh.
- Vinh Nhi, đừng nói nữa, ta cầu xin nàng... - Giọng Thừa Đức có phàn nức nở nghẹn ngào.
Tôi ngạc nhiên nhìn Thừa Đức, đưa tay ra sờ vào đuôi mắt anh, thấy có vệt nước trân ngón tay mình.
- Anh khóc rồi? Tôi còn chưa bao giờ thấy anh khóc! Anh khóc cái gì? Tôi chưa khóc mà anh khóc cái nỗi gì? -Tôi cười nói.
Nhìn gương mặt của Thừa Đức, tôi dần ngưng cười, chăm chú nhìn sự hoảng loạn đang thay thế cho sự trấn tĩnh thường ngày trong đôi mắt ấy, và sự mạnh mẽ bị sự yếu ớt không nơi dựa dẫm đuổi đi mà thấy nhói đau trong tim. Đây là Thừa Đức, Thừa Đức mà tôi định dùng mọi thứ mình có ở hinej đại để đổi lấy, là Thừa Đức đã khiến tôi rơi vào hết cái bẫy êm dịu này đến cái bẫy êm dịu khác.
Ngoại thành Uyển thành, dưới bóng cây đào, anh mặc bộ đồ trắng cười cợt nhả:" Đừng quên anh nhé! Nhớ phải nhớ đến anh!" -anh vừa hét to vừa cười.
Trong cung Ngõa Lặc, giữa đêm anh đến tìm tôi, thì thầm bên tai:" ... Cả cuộc đời này, nàng đừng mong đi với người khác, ai cũng không được."
Một Thừa Đức tham nhạp vào doanh trại của quân địch để cứu tôi, một Thừa Đức muốn tôi sinh con cho mình, một Thừa Đức lúc nào cũng nhìn tôi với bảy phàn chiều chuộng ba phần bất đắc dĩ.
Thừa Đức ...
Tôi để tay giữa đôi lông mày của anh, muốn xoa đầu mày đang nhíu chặt bằng phẳng trở lại. Tam hoàng tử phong lưu phóng khoáng của Ngõa Lặc - Thừa Đức - sao có thể có bộ dạng này được chứ? Lông mày của anh lẽ ra phải nhướn cao, ánh mắt lúc nào cũng mang nét cười với ba phần tản mạn; miệng anh cũng không nên mím chặt như lúc này mà thỉnh thoảng nhếch khóe lên để lộ ra nụ cười khi thì diễn cợt, lúc lại đắc ý. Đây không phải Thừa Đức, không phải Thừa Đức của tôi.
Đã qua rồi, mọi thứ cuối cùng cũng trôi qua. Tôi vẫn là Sở Dương của ngày nào, nhưng anh đã thành người có vợ, có con, vĩnh viễn không thể là một Thừa Đức của ngày xưa nữa.
- Vinh Nhi, ta cái gì cũng không cần nũa. Ta chỉ cần có nàng có được không? Ta lập tức đi giết nàng ta. Nàng đi đau ta đi cũng đến đó. Ta không cần ngôi vị nữa! - Hơi thở của Thừa Đức không ổn định, vội vã nói hết ra, mang theo cả sự run rẩy.
Tôi lắc đầu, nói một cách bình tĩnh:
- Anh tha cho tôi đi. Anh cũng biết tính tôi rồi đấy. Tôi đã nói không cần là không cần. - Đột nhiên bụng dưới bắt đàu đâu như lửa đốt. nhát thời che lấp nới đau trong tim.
Hóa ra nỗi đau trong tim cũng chỉ đến thế mà thôi.
- Vinh Nhi, nàng sao thế? Nàng làm sao thế? - Thừa Đức hốt hoảng.
Tôi ngẩng đầu lên cười, không ngờ vừa hé miệng, một thứ dung dịch tanh ngọt thuận theo khóe miệng chảy xuống, đưa tay lên chùi, hóa ra là máu tươi. Tôi cười! Không ngờ bản thân cũng có ngày thổ huyết. Đây không phải diễn kịch để kích động tình cảm, miệng tôi cũng đâu có ngâm tương ca chua đâu, hơn nữa, màu sắc tươi rói thế này chắc là máu trong động mạch rồi, chẳng lẽ lại là xuất huyết dạ dày? Tiếc quá, sớm biết là sẽ thổ huyết, nói thế nào tôi cũng không chịu cười, cố tích cóp cho đầy miệng máu rồi phun ra, thế có phải là có khí thế hơn không?
Bụng dưới ngày càng đau hơn, cơn đau nóng bỏng dần lan ra lục phủ ngũ tạng, giống như có dây dẫn truyền đến tứ chi làm tôi không tự chủ được co quặp người vào.
Sắc mặt Thừa Đức mang vẻ hoảng loạn chưa từng có, luống cuống hốt hoảng nhìn, dồn dập hỏi tôi bị làm sao.