Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

n: "Sao, Thất ca không muốn biết đêm thái tử bị phụ hoàng phạt roi rốt cuộc đã nói những gì sao?" Thất hoàng tử vẫn lắc đầu. Cửu hoàng tử lại nhìn theo hướng nàng rời đi tức cười nói: "Nha đầu này, tính tình thật lớn."
Ngày hôm sau lại có tin truyền ra, chức Công bộ Thượng thư trống đã lâu, cuối cùng do Hách Liên Du kiêm nhiệm. Nghe tin này, Thượng Quan Mạn đang đọc thư của Hàn gia do Hồng Phi đưa tới, mấy chữ ít ỏi, lại cảm thấy nhớ. Nàng chống cằm nhìn hồi lâu, khiến La cô giễu cợt một phen: "Điện hạ ở chỗ này than ngắn thở dài, chẳng lẽ là có tình lang rồi." Nàng cố ý giận nói: "Ta cả ngày sống ở chỗ này, lấy đâu ra tình lang." La cô che miệng cười không ngừng: "Mặc dù không thấy tình lang, cũng là bộ dạng có tình lang." Nàng giận gọi: "La cô!" Một hồi thất thần, Hách Liên Du rời kinh mấy tháng, chiếu lệnh nhậm chức ban xuống, có lẽ cũng đã trở lại.
Liên tiếp mấy ngày bão tuyết liên tục, xa xa chỉ thấy ngói xanh gạch vàng, ngày hôm đó trời lại trong, nội thị sớm đã quét tuyết trước điện. Trong cung mất đi ánh bạc, khôi phục vẻ hoa lệ thường ngày, mặt trời rực rỡ chiếu sáng phía chân trời, tuyết trên mái hiên tan thành nước, theo khe rãnh nhỏ xuống như mưa. Đế Cơ kết bạn đi Phượng Tê cung thỉnh an. Chiêu Dương khoác một bộ áo choàng đỏ thẫm đến, da hạc trắng như tuyết quấn trên cổ làm nổi bật lên gương mặt xinh đẹp như mẫu đơn, Đế Cơ chung quanh rãnh rỗi nói chuyện liền lại truyền tới: "Nghe nói lúc Hách Liên Đại nhân vào cung, Chiêu Dương ngay trước mặt của hắn thỉnh cầu phụ hoàng đồng ý cho nàng xuất cung đi dạo, phụ hoàng lại đồng ý, cũng do Hách Liên Đại nhân tự dẫn đường."
"Chiêu Dương không biết rụt rè như vậy mà Đại nhân vẫn không chán nàng."
"Ngươi biết cái gì, nghe nói phụ hoàng đã lặng lẽ đồng ý hôn sự của cả hai, chỉ cần Hách Liên Đại nhân cầu hôn trên Càn Khôn điện, chuyện này là được..."
Chiêu Dương đi qua nhìn thấy, vẫn tựa trên gối lông đỏ thẫm cười, tiếng xe vang vọng trên hành lang cung. Các Đế Cơ cả kinh tản ra mọi hướng, duy nhất người áo choàng màu trắng lẳng lặng đứng đó, Chiêu Dương cười nói: "Có biết mẫu hậu tuyên ngươi vì chuyện gì không?"
Thượng Quan Mạn đang cầm ấm lô trong tay tròng mắt mỉm cười: "Dụng ý của mẫu hậu, làm nhi thần nào dám đoán."
Chiêu Dương nhìn vết sẹo chằng chịt trên mặt nàng ra vẻ tiếc hận: "Mặt của ngươi hủy thành bộ dáng như vậy, còn ai dám xin cưới ngươi. May mà mẫu hậu ghi nhớ chuyện của ngươi, rốt cục đã chọn xong, lần này chính là bảo ngươi đi gặp một chút."
Lông mi của Thượng Quan Mạn khẽ run lên, chợt cười nói: "Vậy phải tạ mẫu hậu phí tâm." Chiêu Dương cau lại đầu lông mày nhìn nàng. Bởi vì sinh bệnh, eo của Thượng Quan Mạn không khỏi gầy đi, mặt mũi cũng hao gầy chút, chắc là chưa khôi phục hoàn toàn, nhìn có vẻ tiều tụy. Hà Hoàng hậu chỉ kể cho nàng nghe, hôm nay gặp, Thượng Quan Mạn đứng cùng một chỗ với nàng, chính là hoa dại và mẫu đơn, dù cho nam tử nào cũng sẽ không vứt bỏ nàng mà chọn Thượng Quan Mạn. Chiêu Dương cười nói: "Hôn kỳ của ta cùng với Tử Thanh cũng đã đến gần, ngày thường ta lạnh nhạt với ngươi, cũng là ta đây làm tỷ tỷ không đúng." Giọng nói của nàng vốn thương hại, chợt nảy ra ý định, nói: "Không bằng hôm nay ngươi cùng đi với chúng ta."
Ngữ điệu của Chiêu Dương có vẻ ngẫu hứng, lời vừa nói ra, chúng Đế Cơ có vẻ hả hê. Từ xưa mỹ nhân cần phải có xấu nữ tới so, trên mặt Thượng Quan Mạn có sẹo không nói, quần áo vốn là mộc mạc, lại nằm dưỡng bệnh một thời gian dài, tựa như đóa hoa thiếu nước, khó hồi phục sinh khí, càng khiến cho Chiêu Dương càng thêm vẻ diễm lệ, chỉ sợ Chiêu Dương có tâm tư như thế, mới mang nàng theo. Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng cau mày, Chiêu Dương không nói thêm gì phân phó: "Đi bẩm mẫu hậu, hôm nay Lâm Quan theo ta xuất cung, ta và Tử Thanh cùng mang nàng đi gặp vị hôn phu tương lai của nàng."
Thượng Quan Mạn bị kéo mạnh, dọc đường xuất cung, Hách Liên Du mặc áo lam đang cưỡi ngựa trắng đứng chờ, nghe tiếng xe mới xoay mặt lại. Cung tỳ ổn định, Chiêu Dương kéo váy ưu nhã bước xuống, Hách Liên Du cũng xuống ngựa, thoáng thấy Thượng Quan Mạn sau lưng nàng, ánh mắt hơi chững lại.
Chiêu Dương khẽ kéo Thượng Quan Mạn bước lên, nụ cười sáng như trăng rằm nở rộ trên mặt: "Thiếp dẫn theo Lâm Quan muội muội, Đại nhân đã gặp qua, còn nhớ chứ."
Tròng mắt hờ hững của Hách Liên Du nhẹ nhàng đảo qua Thượng Quan Mạn, khoé môi hiện ra nụ cười không dễ dàng phát giác: "Hm, thần không nhớ." Chiêu Dương cười kiêu căng, cố ý cao giọng: "Trước khi mặt Lâm Quan muội muội bị hủy cũng có mấy phần thùy mị, Đại nhân sao có thể quên chứ." Giữa hai lông mày khó nén đắc ý, cười nói: "Chúng ta xuất cung còn cần làm phiền Đại nhân một chuyện."
Hách Liên Du hơi nhướng mày.
Chiêu Dương cười nói: "Mẫu hậu xem xét một vị hôn phu cho Lâm Quan muội muội, thiếp nghĩ muội muội nhất định là tò mò, chúng ta dẫn nàng đi xem một chút được không?" Mắt thấy thần sắc Hách Liên Du dần dần trầm xuống, Chiêu Dương thấp thỏm hỏi: "Đại nhân?"
Ánh mắt Hách Liên Du rơi vào trên vẻ mặt trầm tĩnh của Thượng Quan Mạn, giọn


XtGem Forum catalog