Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342331
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.
g nói có ý đùa: "Không biết là người nào?"
Chiêu Dương nói: "Lần trước thiếp thay muội muội chọn một người, vốn là để cho muội muội xem một chút, ai ngờ ngoại quan kia trở về, dẫu có chết cũng không dám cầu hôn. Mẫu hậu không còn cách nào, chỉ đành phải đồng ý, lần này là một tú tài có học, nếu may mắn, trúng Trạng nguyên cũng không chừng..."
Hách Liên Du chợt cười: "Đi xem một chút cũng tốt."
Hách Liên Du cưỡi ngựa ở phía trước, Chiêu Dương và Thượng Quan Mạn đều ngồi xe ngựa. Khẽ vén rèm, liền thấy bóng lưng thon dài cao cao tại thượng của Hách Liên Du đằng trước. Vầng sáng trắng ngoài cửa xe chiếu lên móng tay đỏ tươi trên ngón tay nhỏ nhắn như cây hành mùa xuân của Chiêu Dương. Nàng nhẹ nhàng chống má, ánh sáng tươi đẹp nổi bật lên da thịt vô cùng mịn màng, ánh mắt chỉ nhìn thẳng về ngoài cửa sổ, chưa từng dời mắt một lần.
Bên trong buồng xe vốn có lò ấm gối dựa, an trí cực kỳ thoải mái. Chiêu Dương mở cửa sổ ra, gió lạnh thổi vào vù vù, đâm vào mặt phát đau. Thượng Quan Mạn bệnh nặng mới khỏi, bị gió thổi, không nhịn được khẽ ho khan. Bởi vì bên trong xe chỉ hai người nàng, cũng không cần ra vẻ ở trước mặt người, Chiêu Dương đột nhiên nhẹ giọng cười lạnh.
Thượng Quan Mạn hơi cau mày, cũng không nói gì, xoay mặt nhìn về phía bên cạnh. Chiêu Dương giơ tay lên mở rộng khung cửa sổ kia ra, gió lạnh vù vù cuốn theo sương vào bên trong. Áo choàng lật bay như sóng, làm Thượng Quan Mạn ho cơ hồ muốn nôn ra ngũ tạng lục phủ. Chiêu Dương nhẹ nhàng níu vai nàng giả vờ quan tâm "Thập nhị muội ngươi vẫn khỏe chứ?"
Thượng Quan Mạn che lại đôi môi cũng không trả lời, nhịn ho khan mở cửa sổ xe bên mình ra, gió mạnh mẽ ùa vào làm mắt cũng khó mở ra được, tóc bay tán loạn, làm rối loạn búi tóc, Chiêu Dương hét lên một tiếng, mắt hạnh trợn tròn: "Ngươi làm cái gì vậy?"
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng nâng đôi mắt như hàn đàm, bình tĩnh không có sóng: "Tỷ tỷ thích mở cửa sổ, làm muội muội tự nhiên phải nghe theo."
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng lại gần ghế, chỗ này cách khá xa với Chiêu Dương, hành động lần này rõ ràng muốn tách nàng ra, nhẹ giọng nói: "Không cần lo cho ta, đi hầu hạ Điện hạ các ngươi đi."
Lan Tịch không tiếng động khẽ chào, cười nói: "Điện hạ chúng ta gả cho Hách Liên Đại nhân, chính là người trong nhà, nô tỳ cũng không lo lắng, ngược lại thập nhị Điện hạ, cũng không kịp mang một thị nữ ra ngoài."
Lông mi của Thượng Quan Mạn khẽ run, cười nhạt không nói.
Lại nghe tiếng gõ cửa, Lan Tịch cau mày, cách cửa hỏi: "Chuyện gì?"
Tiểu nhị cười đáp nói: "Hồi cô nương, có vị khách quan tặng lễ (quà)."
Lan Tịch lấy làm lạ hỏi: "E là tặng lầm rồi, bọn ta vừa tới nơi này, cũng không quen biết ai."
Tiểu nhị nói: "Vị khách quan kia chỉ dặn dò tiểu nhân đưa đến chỗ này, dặn là để cho chủ nhân tự nhận lấy, những việc khác tiểu nhân cũng không biết, cô nương chỉ cần mở cửa là được."
Lan Tịch đang chần chờ, Thượng Quan Mạn đã đứng dậy, kéo váy áo gợn sóng lỗi thời, vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh. Cửa mới vừa mở ra, sen hồng mềm mại tràn đầy đột nhiên ùa vào đáy mắt, mùi thơm ngào ngạt tràn đầy mũi, giống như là mùa hè tái hiện, trong mùa đông tiêu điều này, như một nét vẻ trong bức tranh diễm lệ. Đáy mắt nàng theo bản năn thoáng qua vẻ sợ hãi, rất nhanh chuyển mắt, vẻ mặt bình tĩnh lại, tiểu nhị đặt hoa xuống để gặp mặt, chỉ nghe thấy tiếng: "Cô nương, ngài nhận hoa rồi, lần này không uổng phí công tiểu nhân chạy đi."
Lan Tịch trực tiếp nhìn chằm chằm nàng, bởi vì ở gần, vết sẹo trên mặt nàng trở nên chân thật, như một vết nứt trên bình sứ thượng hạng, xấu xí như vậy mà vẫn có người thưởng thức. Trong mắt Lan Tịch khó nén ao ước, đang muốn nhận thay nàng, lại nghe Thượng Quan Mạn nói: "Xin hỏi người tặng hoa này diện mạo thế nào."
Tiểu nhị cười làm lành nói: "Người diện mạo ra sao tiểu nhân không có nhìn cẩn thận, kính xin cô nương nhận trước đi."
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng xoay người: "Không biết chủ nhân là ai, ta cũng không dám nhận." Nàng giấu đi nụ cười trong mắt, nói: "Lan Tịch, đóng cửa."
Lan Tịch vội vàng đáp lời, liền muốn đóng cửa, chỉ nghe tiếng cười của một nam tử thật thấp truyền đến: "Hoa sen tuy là thanh lệ, rốt cuộc khó so tư thế người đẹp, không thể đổi được một tiếng cười của tiểu thư, thực sự đáng tiếc."
Thượng Quan Mạn chậm rãi dừng lại, chuyển con mắt quả thấy Hàn gia mỉm cười nhẹ nhàng vung hoa bước đến, áo trắng không tì vết, ánh lên gương mặt hắn trong suốt như suối. Lan Tịch nhìn thấy sen bay đầy trước mặt, vội quay mặt đi. Thượng Quan Mạn chỉ thầm nghĩ, chẳng lẽ là đã nhận ra nàng sao, mới vừa rồi hai người chỉ gặp mặt một chút, liền tặng hoa, ánh mắt Hàn gia này cũng quá độc đáo. Mặc dù vẫn cần chu toàn với hắn, nhưng rốt cuộc vẫn không phải là thời điểm tiết lộ thân phận, liền ở bên trong cửa nói: "Thiếp và công tử vốn không quen biết, hành động lần này của công tử là có ý gì?"
Thanh âm Hàn gia hơi trầm: "Yểu điệu thục nữ, quân tử hiếu cầu, tiểu thư thông minh, chẳng lẽ không biết ha