Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.

y sao?"
Ngôn ngữ thẳng thắn như thế, Thượng Quan Mạn không khỏi nóng mặt, trên mặt Lan Tịch càng như có thể chích ra máu, đang chần chờ không biết đáp lại như thế nào, lại nghe một người hơi kinh ngạc gọi: "Hàn gia?"
Thanh âm thuần hậu, xen lẫn chút hờ hững, làm lòng người nghe run lên.
Hàn gia xoay mặt nhìn sang, Hách Liên Du chắp tay đứng ở góc hành lang, ngoài cửa sổ ánh sáng như sao trong đáy nước, thấp thoáng hé ra mặt hắn, khó phân biệt tâm tình. Hàn gia khách khí chắp tay, cười nói: "Thì ra là Đại nhân cũng ở đây." Chuyển mắt thấy mỹ nhân áo đỏ bên người hắn, tay cầm một cây quạt lụa trắng có tua, lộ ra một đôi mắt đẹp diễm lệ, rất hiếu kỳ nhìn hắn, không khỏi trầm ngâm: "Vị này là..."
Chiêu Dương cười nói: "Công tử không cần biết ta là ai, chỉ cần biết vị thục nữ trong miệng công tử, là muội muội của ta." Một màn vừa rồi đã thấy rõ, Hàn gia trước mắt này khí độ phi phàm, có thể nói nhân trung chi long, không ngờ thời gian ngắn như vậy, lại coi trọng Thượng Quan Mạn, trong lòng cảm thấy khó chịu, đáng tiếc nam nhi tốt này.
Tròng mắt Hàn gia đen nhánh quét qua giữa hai người, thoáng qua đã hiểu rõ, sau đó cười như gió nam ấm áp: "Hân hạnh gặp."
Thần sắc Hách Liên Du khó lường: "Gần đây chúng ta lại thường xuyên gặp nhau."
Môi Hàn gia cười nhưng trong mắt cũng không có ý cười: "Có lẽ tại hạ và Đại nhân cực kỳ có duyên."
Hách Liên Du hờ hững ngước mắt, Hàn gia cũng mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn. Đúng lúc gió lạnh ùa vào thổi tung vạt áo của mọi người, trong ngày mùa đông ánh nắng thê lương, nháy mắt không khí khắc nghiệt tràn đầy hành lang, làm đám hoa sen mềm mại kia run rẩy. Tiểu nhị vẫn im lặng rốt cục yếu ớt mở miệng: "Chư vị gia..." Vẻ mặt hắn đưa đám: "Hoa này nên làm thế nào cho phải?"
Ánh mắt Hách Liên Du và Hàn gia như điện, lạnh lùng bắn tới phía hắn, tiểu nhị bị dọa cho sợ đến nỗi vội co rụt lại đầu, ánh mắt kia chuyển một cái, cũng hướng tới Thượng Quan Mạn bên trong phòng.
Chiêu Dương nhẹ nghiêng mắt nhìn hai người, âm thầm mím môi, chà xát khăn, không khỏi nhìn qua nàng, ánh mắt u lạnh như mỹ nhân rắn ở đầm sâu, tóe ra ánh sáng đố kị. Cũng chỉ một cái chớp mắt, nụ cười dần dần hiện lên trên gò má diễm lệ của nàng, chỉ tựa như tình cảm của một tỷ tỷ đối với muội muội.
Ánh mắt mọi người, tựa như tên như nước, vô hình xuyên thủng nàng. Thượng Quan Mạn thở dài thật thấp, xoay người đứng cách cửa phòng mấy bước, trong ngày mùa đông ánh sáng hoàn toàn làm nổi bật vết sẹo dữ tợn trên mặt của nàng. Bởi vì ánh nắng, da thịt kia như sợi phấn mỏng, trong suốt xuyên thấu, càng nổi bật lên vết sẹo xấu xí quanh co, tiểu nhị vốn không rõ bộ dáng của nàng, thấy thế "A" một tiếng ngã ngồi trên đất.
Trong mắt Hàn gia cũng khẽ kinh ngạc.
Lông mi Thượng Quan Mạn cụp xuống, môi mỉm cười: "Công tử thấy bộ dáng của ta rồi, còn có thể tặng hoa cho ta sao, yểu điệu thục nữ trong miệng quân tử, thiếp chỉ sợ làm không nổi, kính xin thu hồi đi."
Môi đỏ mọng của Chiêu Dương cong lên một độ cong mới thấy mấy phần chân thật, nói: "Thì ra là công tử chưa thấy bộ dạng muội muội của ta, người không biết không trách, công tử thu hồi đi."
Hàn gia cười thong dong: "Nếu hoa đã tặng cho tiểu thư, sao có thể thu hồi, tại hạ nói không sai, tiểu thư tư thái phù dung, tại hạ càng thêm hâm mộ. Hoa này để ở đây, muốn hay không muốn, xin tùy ý tiểu thư xử trí." Nói xong chỉ mỉm cười nhìn nàng.
~~~~~
[1'> Quạt tròn có tua
Từ xưa anh hùng đều thích mỹ nhân, hắn lại không chê vết sẹo xấu xí trên mặt nàng. Thượng Quan Mạn không khỏi tròn mắt nhìn hắn, hàn ý trong mắt xoá sạch hoá thành nước xuân tan đi, khóe miệng cũng bất giác mang ý cười, có vẻ hứng thú nói: "Nếu ta thật ném đi, công tử sẽ như thế nào?"
Hàn gia hàm ý cười đang muốn trả lời, Hách Liên Du lại nặng nề đẩy cửa tiến vào bên trong phòng, "Ken két" một tiếng lướt qua bên tai, chỉ cảm thấy chói tai dị thường. Thượng Quan Mạn kinh ngạc, vội vàng lui lại mấy bước để tránh. Hắn lại đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng thuận thế kéo vào trong ngực. Nàng khẽ lảo đảo, thân hình hắn che hơn phân nửa người nàng. Ngoài cửa chỉ thấy bóng lưng cao lớn của hắn, khó thấy tình huống hiện tại của Thượng Quan Mạn. Hách Liên Du khẽ cúi đầu, môi mỏng đặt lên mu bàn tay nàng, cảm giác mềm như lông vũ. Trong lòng nàng như hươu chạy, ý định chưa kịp bắt đầu, đột ngột lại cảm thấy đau. Chỉ thấy hắn đang hung hăng cắn liếm, ngứa đau khó phân biệt, dưới đáy mắt chợt nóng lên, ngoài cửa mọi ánh mắt đang nhìn vào, nàng cũng không dám làm gì, chỉ đành phải tùy hắn. Hắn ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm.
Chiêu Dương ở ngoài cửa khó nhận định tình hình bên trong phòng, vừa kéo váy đi vào bên trong, vừa nói: "Đại nhân, sao thế?"
Thượng Quan Mạn vội vàng rút tay ra, nhẹ nhàng xoay người, Hách Liên Du vẫn điềm nhiên như không: "Hình như mới vừa thấy người nào ngang qua ngoài cửa sổ, thì ra là ta nhìn lầm."
Hàn gia bên ngoài cười yếu ớt, ngấm ngầm hại người: "Nhãn lực của Đại nhân vốn rất tốt, thế mà cũng có lúc nhìn lầm."
Hách Liên Du đáp đến