Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.


Hoàng đế cười lạnh: "Ngươi tới đúng lúc lắm."
Lúc này thái tử như thú bị vây, gắng sức giãy giụa lại bị nội thị đè xuống. Thái tử chỉ có thể liếc mắt: "Đồ ngốc nhà ngươi, đến đây làm gì!"
Hoàng đế giận quá thành cười: "Ngươi thật có tiền đồ, lại biết bảo vệ người bên cạnh." Khoát tay ra lệnh, bởi vì tức giận quá nên run giọng nói: "Đánh cho trẫm, tiếp tục đánh!"
Nàng cả kinh chỉ biết dập đầu: "Phụ hoàng đối đãi Tam ca như vậy, về sau bảo Tam ca làm sao còn thể diện trước mặt chúng thần, làm sao lập uy..." Nhưng sắc mặt Hoàng đế tái xanh, không nghe lọt câu nào, mắt thấy tưng roi đánh xuống người thái tử, trong lòng nàng lại co rút đau đớn. Hoàng đế đối với thái tử cũng hung ác nhẫn tâm, sao có thể lo người bên cạnh. Trong lòng liền trở nên lạnh buốt, thầm nói thôi, nàng thiếu nợ hắn rất nhiều, lần này xem như trả lại cho hắn, vụt đứng dậy nhào qua bên thái tử. Thân váy bay múa, như bướm bay trong điện, ôm lấy thái tử che dưới thân thể như cánh chim, thái tử trợn mắt há mồm, lồng ngực kịch liệt phập phồng, chỉ nhìn nàng chằm chằm không nói ra lời.
Nội thị giám hình cũng nhất thời ngơ ngẩn, bất giác ngừng roi.
Hoàng đế thấy, giận quá bật cười: "Giỏi, giỏi, hai đứa con ngoan của trẫm." Rồi quay lưng đi, trên trán nổi gân xanh: "Đánh, đánh hết cho trẫm!"
Tào Đức hầu hạ Hoàng đế nhiều năm, chưa thấy hắn tức giận như thế, nhất thời cũng không biết làm sao cho phải, Hoàng đế xoay mặt nhìn về phía Tào Đức, quát lên: "Còn không đánh!"
Tào Đức rùng mình một cái, thái tử trở tay ôm lấy nàng, thấy nội thị kia quả thật muốn đánh lên người, không khỏi mắng: "Cẩu nô tài, ngươi to gan lắm!" Nội thị bị hắn vừa quát, tay nhất thời run lên, Hoàng đế thấy thế tức, nói: "Chờ cái gì, đánh!" 
Roi nện xuống như mưa rơi, tiếng rít sắc bén trên không trung, nàng hít mạnh một hơi, mới cảm thấy đau. Mắt thái tử sáng quắc nhìn nàng, ánh sáng trong mắt bắt đầu khởi động, như tất cả tâm tình trong nháy mắt ào ạt tuôn trào.
Nội thị thi hình chậm rãi đếm, nghe bên tai thành những tiếng ong ong khó chịu, chỉ có roi kia đánh lên người là có những âm thanh rõ ràng. Thái tử giận đến mức cả người run rẩy. Nàng gắt gao bóp chặt bờ vai của hắn, nói thật nhỏ: "Tam ca, ca coi như là vì tốt cho ta, cắt đứt với Huyên cô nương kia đi." Thân hình của hắn nhất thời chấn động, không giãy dụa nữa, thân thể lại run bần bật, nhìn roi rơi xuống. Vẫn bảo vệ nàng trong ngực, mùi thơm trên người nàng ùa tới, cảm giác nghẹn thở. Hắn nhìn nàng đau đến sắc mặt trắng bệch, một hồi lâu mới khó khăn nhắm mắt nói: "Ta biết."
Rốt cuộc vẫn là thân nữ nhi mảnh mai, chẳng qua chỉ vài roi, cuối cùng nàng vẫn không nhịn được, thân thể dần dần nặng nề đè xuống người thái tử, dần cảm thấy trước mắt mơ hồ, mọi thứ trở nên xa vời, như đang bay ra khỏi cung điện rực rỡ này, đứng trên tầng mây, xa xa nhìn lại.
Tào Đức thấy sắc mặt hai người đã trắng bệch, chỉ sợ dưới cơn thịnh nộ gây ra án mạng, nếu hoàng thượng hối hận, vẫn là những người phục vụ như họ chịu khổ, liền quỳ sụp xuống năn nỉ: "Thánh thượng, không thể đánh nữa." Xoay đầu lại vội la lên: "Hai vị Điện hạ mau cầu xin, thái tử ngài nhận sai là sẽ miễn được nỗi khổ da thịt này."
Hoàng đế lại cười lạnh một tiếng, cuối cùng cũng quay mặt sang nhìn, liếc về bóng người mảnh mai nằm ở trên người thái tử, khóe mắt chợt co giật, một thoáng ngây người. Trước mắt là bóng người tán loạn, trong mơ hồ chỉ thấy một cô gái diễm lệ cười yếu ớt ở trước mặt hắn, giận trừng mắt nhìn hắn trách móc, nũng nịu kêu: "Bát ca!"
Nhất thời khí huyết bị nghẹt lảo đảo lui một bước. Tào Đức thấy thế vội vàng tiến lên đỡ hắn, lo lắng nói: "Thánh thượng." Hoàng đế vô lực khoát tay áo, Tào Đức vui mừng, vội nháy mắt, roi kia liền dừng lại, rồi dìu trở về chỗ ngồi. Hoàng đế nhắm hai mắt thở dốc một hồi lâu, vô lực nói: "Đưa thái tử trở về Đông cung." Ông dừng một chút, lại nói: "Lâm Quan ở lại."
Trong điện vẫn yên lặng không âm thanh, nàng liều một chút khí lực cuối cùng đoan chánh quỳ gối trong điện, hoa quan trên tóc đã lệch lạc, tóc tai bù xù chật vật vô cùng. Nàng rung động vội chỉnh sửa lại búi tóc. Nội thị một bên thấy thế vội tới, nàng ngước mắt chẳng qua là nhẹ giọng nói: "Y quan không ngay ngắn, chính là mất nghi, xin phụ hoàng cho nhi thần sửa sang lại y quan."
Hoàng đế nghe vậy gật đầu một cái.
Vào điện lần nữa, quả nhiên đã ổn hơn trước rất nhiều, vẫn là khăn quàng vai đó, hoa quan trên búi tóc cũng búi hợp quy tắc, trừ nét mặt tái nhợt, không nhìn ra dấu vết từng bị đánh. Chỉ thấy nàng quy củ quỳ xuống, lại hành đại lễ lần nữa, ngẩng đầu lên người, quỳ thẳng tắp. Hoàng đế nhướng mắt nhìn lên, gương mặt kia mặc dù tinh xảo nhưng vẫn xa lạ, nhưng tính tình lạnh lùng quật cường kia cũng thật rất giống.
"Trẫm nhớ ra rồi, ngươi là nữ nhi của Lan nhi."
Tiếng nói của Hoàng đế xa xa truyền xuống, lại cảm giác giống như cách xa vạn dặm, rơi vào trong tai, giống như là nằm mơ, ngươi là nữ nhi Lan nhi... Nàng cúi thấp đầu, chỉ cảm thấy mình đang cười, lại trả lời vô cùng rõ ràng: "Vâng"
Hoàng


pacman, rainbows, and roller s