Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

chẳng hề để ý: "Người không phải là thánh hiền ai có thể không phạm sai lầm, thánh nhân còn như thế, huống chi một người phàm tục như ta."
Chiêu Dương cười nói: "Đại nhân thật khiêm tốn, chàng không biết trong lòng mọi người, chàng lại là nhân vật giống thần đấy." Hai người đều mỉm cười không đáp, không khí lạnh nhạt lúng túng. Chiêu Dương nhẹ nghiêng mắt nhìn Hàn gia một cái, ôn nhu nói: "Nếu có thể có duyên gặp mặt công tử, không bằng cùng đi du ngoạn."
Ánh mắt Hàn gia cũng quét về phía bên trong phòng: "Như vậy thật quá tốt."
Bốn người mang theo tùy tùng ra đường, Chiêu Dương và Thượng Quan Mạn đều mang mũ trùm đầu, đúng lúc đang là phiên chợ, đường xá cực kỳ chật chội. Đoàn người rộn ràng, đã bị tách ra. Bên cạnh chỉ còn Lan Tịch, nàng nói: "Chúng ta tùy ý đi dạo một chút đi."
Ngự Âm các có tên là Cầm phường, mọi loại đàn đều xuất thân từ đây. Trước cửa đương nhiên khách hàng như mây, chưởng quỹ bận rộn đến mức bể đầu sứt trán. Thấy hai cô gái khoan thai đi tới, nha đầu đi theo gương mặt trái xoan, mặt mày rất là thanh tú mặc váy xanh biệc, đai lưng ngang hông cùng màu, đeo một miếng ngọc tròn màu trắng. Chưởng quỹ kia không khỏi thầm nghĩ, một đứa nha hoàn đã có dáng vẻ này, không biết chủ tử tuyệt sắc cỡ nào. Liền thấy nha hoàn kia khẽ nghiêng người, thân hình cô gái sau lưng lộ ra, mang mũ trùm đầu lụa che rủ xuống, mơ hồ chỉ thấy hình dáng gương mặt xinh đẹp. Thấy một bàn tay trắng nõn của nàng đặt trên tay nha hoàn bước vào trong nhà, váy áo chập chờn, vòng eo như bó, dường như không thể thấy rõ. Mỗi động tác đều có vẻ cao quý trời sinh, thân thể yếu đuối, lúc đi lại như liễu yếu đón gió, tăng thêm vài phần thương tiếc. Cảm thấy nha hoàn kia diện mạo mỹ lệ. Biết là gặp phải khách quý, nên đã sớm nghênh đón.
"Tiểu thư đây là... đây là muốn chọn đàn?"
Nàng kia không nói lời nào, nha hoàn bên người nàng cười nói: "Chưởng quỹ mặc dù đã nổi danh bên ngoài, nhưng chớ có lừa gạt chúng ta đấy."
Chưởng quỹ liên tiếp cười: "Sao dám, sao dám." Cũng không dừng lại ở sảnh ngoài, lão dẫn hai người vào bên trong nội đường tinh xảo. Chỉ thấy trong nội đường có năm cây đàn được đặt một cách trang trọng, nói: "Cây này là Thuý Yểm, bởi vì màu xanh cực giống phỉ thuý nên được đặt tên như thế. Thanh lệ uyển chuyển, thích hợp cho nữ nhi dùng nhất..." Lại thấy nàng kia dời bước đến trước một cây cầm khác, vội đi qua, nói: "Cây này là Tàn Trang, tiếng đàn vang dội, giống như tiếng chuông kích động, dư âm kéo dài..." Thấy nàng lại xoay người, chỉ đành phải theo sau tiếp, ân cần hỏi: "Không biết tiểu thư yêu thích loại âm sắc nào, để tiểu nhân dễ đề cử với tiểu thư."
Nàng đưa mắt nhìn lại, bỗng thấy bên cạnh vách tường gỗ phía bắc treo một cây đàn gỗ lê khắc hoa, phía trên dùng một tấm vải gấm che kín. Thuận bước đi tới, vén một góc mảnh vải lên, quả thấy một thanh Thất huyền cầm (đàn bảy dây) rất tốt. Trên mặt cầm khắc hoa sen nằm trên lá, màu sắc rực rỡ, như có gió thổi tới, cánh hoa chập chờn. Trong lòng đã có mấy phần thích, dùng ngón tay lướt qua, mấy tiếng "tinh tang" phát ra, tiếng đàn tuyệt diệu thanh nhuận, thật là đặc biệt. Cảm giác yêu thích không muốn buông tay. Không khỏi khen: "Đàn thật tốt."
Chưởng quỹ nghe giọng nói của nàng như chuông, cực kỳ mềm mại dễ nghe, vội cười nói: "Tiểu thư ánh mắt thật tốt, cây Mạn Đề này là từ gỗ ngô đồng, tinh hoa của gỗ kết hợp mà thành, là một cây đàn tốt trăm năm khó gặp."
Nàng nguyên bản có ý tìm một cây đàn tốt về cho Cố Sung Viện, càng không kìm được vui mừng, cười nói: "Trang trí cũng cực hay."
Lan Tịch nói: "Chưởng quỹ, đàn này chúng ta mua."
Chưởng quỹ vừa rồi chỉ lo tán dương, lúc này nghe nàng nói như vậy, trên mặt lộ vẻ khó xử. Lan Tịch thấy thế liền cau mày cười nhạt: "Sao, chẳng lẽ ngươi đổi ý?"
Chưởng quỹ vội nói: "Tiểu nhân nào dám, chẳng qua đàn này cũng không phải là do phường này ra. Vật liệu cũng là người mua cung cấp, ngay cả hoa sen trên mặt đàn cũng là do người mua vẽ, chúng ta chỉ phụ trách khắc vào lên thân đàn, cho nên đàn này không thể bán..." Hắn nhìn nàng lấy lòng, nói: "Trong phường chúng ta còn có những cây đàn khác rất tốt, tiểu thư xem một chút được không?"
Thượng Quan Mạn hiểu ra, đứng trước cây đàn không nhúc nhích. Lan Tịch thấy nàng cố chấp như thế, bất giác buồn cười, lại nói với chưỡng quỹ: "Ngươi không cần phải lo lắng vấn đề bạc, chỉ cần ra giá là được." 
Chưởng quỹ nhất thời nhăn mặt: "Không phải là phường không muốn bán, thật sự là không làm chủ được. Chủ của cây đàn này chúng ta không thể đắc tội..." Đang giằng co không dứt, chợt nghe ngoài cửa truyền đến một giọng nói dịu dàng của một cô gái: "Chưởng quỹ, đàn của chúng ta làm xong chưa?" Chưởng quỹ nhất thời vui mừng: "Tiểu thư, chủ đàn này đã tới, có gì thì nói trực tiếp với nàng đi." Vừa nói dứt liền đi ra ngoài cười nói: "Xong rồi, xong rồi."
Nhìn qua chỉ thấy một cô gái mặc áo vàng nhạt đi vào cửa, ánh mắt lanh lợi, vui vẻ nhẹ nhàng nói: "Mau lên, cho ta xem, ta cũng chờ không được nữa." Chưởng quỹ vội nói: "Ánh Hồng tỷ tỷ chớ vội,


Insane