Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.

ở đây có vị tiểu thư cũng vô cùng thích chiếc đàn này, muốn hỏi thử xem người có thể bỏ thứ mình yêu thích hay không."
Cô gái áo vàng nhạt kia ngẩn ra, quan sát hai người các nàng một cái. Lan Tịch thấy trên người nàng mặc là lụa nhuộm màu vàng, liền biết là màu sắc nữ tử phong trần mới mặc, trong giọng nói có thêm mấy phần khinh thường: "Cô nương chỉ cần có thể bỏ thứ yêu thích, không cần phải lo lắng đến vấn đề bạc." Nàng kia nghe vậy chỉ cười lạnh nói: "Không được, đàn này không thể để lại." Vừa nói liền không để ý hai người tiến lên muốn lấy đàn. Lan Tịch thấy nàng ngạo khí như vậy, trong lòng hơi giận, đang muốn phát tác. Thượng Quan Mạn giơ tay lên ngăn lại, cười nói với nàng kia: "Nha hoàn vô lễ, kính xin cô nương bao dung. Chỉ là quả thực ta thích đàn này vô cùng, không biết cô nương có thể bỏ thứ mình yêu thích hay không."
Nàng kia nghe nàng nói khách khí, lại thấy cử chỉ của nàng không tầm thường, không khỏi lại quan sát nàng một phen, một hồi lâu mới chần chừ nói: "Tiểu thư không biết, cầm này là công tử của ta tốn rất nhiều tâm tư mới tạo thành. Tiểu nữ tử không làm chủ được."
Thượng Quan Mạn không khỏi cau mày, tuy là không cam lòng, rốt cuộc đoạt thứ người thích làm cho người ta xem thường, miễn cưỡng cười nói: "Vậy sao, vậy thật đáng tiếc." Liền dẫn theo Lan Tịch rời tiệm. Dòng người như lũ, Lan Tịch nhỏ giọng oán trách: "Nhiều người như vậy, không biết Điện hạ chúng ta đi đâu rồi." Trên mặt cũng không có vẻ gì sốt ruột.
Thượng Quan Mạn ung dung, Chiêu Dương vì tách nàng ra khỏi mọi người mà nhọc lòng như vậy, cũng không biết người kia nghĩ như thế nào. Vẫn thất thần, chỉ nghe sau lưng có người kêu nàng: "Tiểu thư, vị tiểu thư kia."
Quay đầu liền thấy nữ tử thở hổn hển kéo váy chạy tới, nói: "Công tử chúng ta nói, nếu tiểu thư tự tin có thể làm chủ cây đàn này, xin tấu một khúc. Nếu tiểu thư thắng, công tử chúng ta cam tâm đem tặng, cũng không thu của tiểu thư một văn tiền, như thế nào?"
Lan Tịch nghe vậy bật thốt lên muốn cự tuyệt. Thượng Quan Mạn đã cười mở miệng: "Được." Lan Tịch kinh ngạc nhìn nàng: "Điện... Tiểu thư!" Nàng ngắm nhìn bốn phía, nói nhỏ: "Chúng ta mặc đồ thường ra ngoài, cũng không thể tạo ra dư luận. Nếu người xảy ra điều gì không may, nô tỳ cũng không đảm đương nổi." Thượng Quan Mạn cười nói: "Nếu tìm được bọn họ, cũng không phải là không có cách." Lan Tịch khẽ hốt hoảng, kinh ngạc nhìn nàng, Thượng Quan Mạn quay đầu hỏi: "Không biết sẽ chơi đàn ở nơi nào?"
Ánh Hồng nói: "Tiểu thư không cần phải lo lắng, phòng đã sớm được chuẩn bị rồi."
Đàn đặt trên bàn, một đỉnh hương, tuyết bạc đầy trời, cũng cực kỳ phong nhã. Bởi vì trong phòng chỉ có hai người các nàng, Lan Tịch giúp nàng tháo mũ trùm đầu. Nàng ngồi xuống bàn, điều chỉnh âm, càng cảm thấy yêu thích, âm thầm trầm ngâm, một khúc 《Tiêu Trọng sơn》:
Vườn hoa sâu thẳm không đường thông.
Bóng đôi màn xanh hạ, ngọc phù dung.
Lúc ấy chỉ hận chuông canh năm.
Chia nơi chốn, trăng nghiêng rèm cửa nhỏ.
Vết trầm lạnh gọn gàng.
Một đôi gối sợi vàng, nửa giường trống.
Hoạ cầu gặp nước đông phượng thành.
Liễu trước lầu, tiều tụy qua gió thu.
Trong đầu chẳng biết tại sao đột nhiên hiện lên gương mặt của người nọ, ánh mắt thâm thúy sắc bén, vẻ mặt khó đoán, hắn cầm ly mút nhẹ, bóng đêm lắng sâu, trong ánh đèn chỉ thấy gò má của hắn thật rõ, từng cử chỉ lơ đãng lộ ra vẻ phong lưu... Cầm kỹ của nàng cũng không xem là tinh xảo, khúc này cũng là dùng hết sức lực. Nếu hắn có tâm, nhất định có thể nhớ khúc đêm đó. Chỉ vì một người mà đàn ra, chắc chắn sẽ tới tìm nàng. Nếu hắn vô tình, chỉ để ý đến việc ở cùng Chiêu Dương, làm sao có thể bận tâm đến nàng.
"tang…"
Một khúc đàn kết thúc.
Hai người dọn dẹp xong, mở cửa liền bất giác cả kinh. Ngoài cửa đã tụ tập mấy ngàn người chẳng biết từ lúc nào. Người đứng thật đông, vây quanh Ngự Âm các đến nước chảy không lọt. Thấy nàng ra ngoài, không tự chủ được rối rít nhường đường. Ánh Hồng bưng đàn tới, vẻ mặt không hề cam lòng đưa cho Lan Tịch.
Thượng Quan Mạn trong lòng tự biết, không khỏi cau mày: "Đây là..."
Ánh Hồng nói: "Công tử chúng ta nói, tiểu thư đánh đàn hay nhờ vào lòng thành, đàn này liền tặng cho tiểu thư."
Vô công không nhận lộc, Thượng Quan Mạn thắng không hay, cũng không định tiếp nhận. Ai ngờ Ánh Hồng kia tính tình cực lớn, tức giận nói: "Nói thật, cầm kỹ của tiểu thư chỉ bình thường, lừa gạt những người ngoài này còn có thể. Ta đi theo công tử nhiều năm, tất nhiên nghe ra được. Nhưng lúc tiểu thư đánh đàn, có thể đặt mình trong ngoài suy xét cũng là đáng quý. Công tử chúng ta tặng đàn cũng không phải là không có lý, người cứ nhận lấy là được."
Ánh Hồng này rất không biết trên dưới. Lan Tịch đang muốn nổi giận, vốn muốn cãi cọ với nàng. Ngược lại Thượng Quan Mạn có chút thích tính bộc trực của Ánh Hồng này, huống hố từ chối nữa cũng là làm kiêu, tự mình nhận đàn đưa cho Lan Tịch. Ánh Hồng xoay người, dần biến mất ở trong dòng người.
"Tiểu thư..."
Mới vừa đi mấy bước, lại có người kêu nàng, quay đầu lại lại t


Snack's 1967