Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

cười: "Tỷ tỷ chẳng lẽ đặc biệt đến ngắm ta ăn bánh?"
Thù Nhi mặt đỏ nói: "Ngươi nói đi."
Nội thị nghe vậy ồn ào cười to.
Trong gương đồng phản chiếu gương mặt bóng mịn vừa được rửa xong của nàng, nàng ngồi đó với mái tóc đen, trên gương mặt trắng nõn không tì vết chỉ thấy một đôi mắt trong suốt. Vết thương trên má đã được chữa khá ổn, không còn thấy chút tỳ vết nào, điều dưỡng được nửa năm có lẽ làn da càng trở nên sáng trắng mềm mịn như trân châu, chẳng biết lúc nào một cái nhăn mày một nụ cười cũng trở nên phong tình vạn chủng. Mỗi lần bóc vết sẹo giả kia đi, lơ đãng liếc mắt nhìn vào gương, trong lòng chỉ biết than thở, gương mặt này là nàng sao.
Hộp trang điểm sơn đỏ khảm vàng để phấn thơm màu hải đường bên trong, nhẹ nhàng thoa một chút đã thấy khuôn mặt trong gương đỏ ửng lên. Vẫn là lông mày lá liễu tỉ mỉ khéo léo, lông mày sắc không vẽ mà đậm, tôn lên một đôi mắt thu thủy sóng mắt lưu chuyển, đưa tình ẩn tình. Sắc môi cũng là hồng san hô, như một chút ửng đỏ trong tuyết trắng, bóng mịn gọn gàng, như một nét vẽ hình con bướm nhẹ giương cánh muốn bay lên gò má. Cánh bướm nổi bật phồn mỹ, như dừng nhân nhẹ nhàng bên hoa, lồng lộng chập chờn càng thêm tươi đẹp.
Hách Liên Du thích ăn bánh mộc lan. Thuận Tử là người của hắn. Thù Nhi đưa đi, nhất định có thể cảm thấy sự khác biệt, trong bánh xốp kia có giấu một tờ giấy nhỏ, là một bàn cờ chi chít như sao trên trời. Nếu là hắn, nhất định có thể nhìn ra được nội dung là hẹn gặp ở rừng cây.
Chấm tròn trắng đen xa gần không đều, nói ra bao nhiêu tâm sự muốn nói mà lại thôi của nàng, gương mặt bất giác ngậm cười, chỉ cảm thấy bên trong phòng lấp lánh, nháy mắt rực rỡ.






Sắc trời đã thâm trầm, trong rừng hoa khô vì tuyết đọng nên có cảm giác giống như hoa lê nở rộ đầu cành, bên ngoài khoác một áo choàng tuyết trắng, che khuất y phục múa màu tuyết nhẹ nhàng như khói bên trong. Hoa trong rừng nhiều như vậy, nhiều đến mức không thấy được điểm tận cùng, màu bạc u tối xâm chiếm vầng sáng mỏng từ ánh trăng, nhìn thật đẹp.
Trong lòng nàng cũng cảm thấy thật ngọt ngào. Đột nhiên lại nghĩ, lát nữa hắn đến, phải nói như thế nào làm thế nào, nghĩ tới tim đập như hươu chạy, nắm miếng ngọc ôn nhuận kia ở trong tay, đưa lên sát ngực, đặt gần bên tim. Trong rừng yên tĩnh không tiếng động, chỉ nghe tiếng tim đập thình thịch của mình.
Vô luận như thế nào, ngọc này nhất định phải tự mình đeo vào cho hắn, thanh âm trầm thấp của hắn hôm đó vang ở bên tai, hai gò má thật nóng, đứng dưới tàng cây đã lâu, hai tay lạnh như băng nhưng trong ngực lại ấm.
Tiếng báo canh kéo dài vang lên xa xa, xuyên qua đường cung thật dài, yếu ớt truyền vào trong tai, đứng thất thần hồi lâu, hai chân đã tê cứng. Thời gian trôi qua đã lâu mà hắn còn chưa đến, trong lòng trở nên vô cùng lo lắng, chậm rãi bước đi mấy bước, rồi lại sợ hắn không tìm được, lại quay vòng trở lại. Cứ đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần, mây đen che trăng, bóng đêm dần sâu. Tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết rơi lác đác rồi xoay vòng giữa không trung, rơi vào lòng bàn tay ấm áp, cũng dần dần trở nên lạnh lẽo.
Canh hai, cửa cung đã đóng, vẻ rực rỡ hoa lệ của cung điện dần trở nên ảm đạm, chỉ còn lại vài ánh đèn lác đác, cuối cùng cũng tắt đèn để đi ngủ cả. Trong trời đất yên tĩnh như chỉ còn lại một mình nàng, đêm tối bão tuyết đầy trời không thấy được gì, tuyết rơi như lông ngỗng bay chạm trên mặt thật lạnh.
Nét mặt Hồng Phi bỗng trở nên giận dữ: "Thuộc hạ không gạt Điện hạ, thuộc hạ cũng từng thấy tận mắt."
Nàng không còn muốn nghĩ nữa, Đế Cơ như nàng có thể tự mình xuất cung, hắn chắc chắn hoài nghi, huống chi còn gặp nàng ở bãi tha ma. Sau đó lại từng ẩn núp trong phòng nàng mấy ngày, nàng hết sức tránh khỏi hai người cùng ở một phòng, thường giữ hắn một mình trong phòng, chính là thời cơ tốt nhất để âm thầm tra xét. Hôm đó Hồng Phi muốn dẫn nàng ra khỏi thành, nàng lại cự tuyệt, chỉ e cũng vì níu giữ nàng mới có buổi nói chuyện đó. Buồn cười là nàng lại cho là thật, hẹn gặp hắn ở rừng hoa. Hắn vừa đúng thừa dịp nàng sơ sót, phá hủy đường lui của nàng...
Tất cả đã được làm sáng tỏ, trong lòng nàng bỗng trở nên trống rỗng, cố gắng dùng hết tất cả sức lực mở miệng: "Ngươi lui ra trước đi."
Hồng Phi kinh ngạc nhìn nàng, nàng đã chậm rãi dời bước, đi ra khỏi rừng.
Hôm qua Hồng Phi vừa đi, La cô đã hốt hoảng. Cố Sung Viện không phân thân ra được. Nàng chỉ có thể đứng ở phía sau cửa ngóng cổ mong chờ, xa xa liền thấy trong gió tuyết một người thất thểu đi tới. Tuyết bay tán loạn, mái tóc đen cũng bị tuyết nhuộm thành màu trắng. La cô cẩn thận nhìn, trong lòng bị hù đến mức run rẩy, thất thanh kêu lên: "Điện hạ, người đi đâu về?"
Lại thấy Thượng Quan Mạn hai mắt vô thần, ánh mắt trống rỗng rơi trên mặt nàng. Trong lòng La cô ê ẩm, khóc không ra tiếng: "Bây giờ Thánh thượng phái ngự y sau này trông chừng ban đêm, chúng ta nhất thời không phân thân ra được, lần này không được, ngày sau còn có cơ hội?."
Con ngươi


Pair of Vintage Old School Fru